Tháng 11 và Sự Lãng Mạn Hóa Học của Tôi.

Đã gần 2 tháng tôi không viết gì trên blog.
Không hẳn là không viết 1 chút gì, thật sự là tôi có viết, nhưng đa số đều nằm ở dạng draft và không được published.

Tháng 10 trôi qua khá êm đềm và gần như chẳng có sự kiện gì.

Tháng 11 khởi đầu suôn sẻ, đẹp đẽ bằng việc kỷ niệm tuổi 26 của tôi.

Dạo gần đây tôi ít nghe nhạc (chẳng có mấy albums hay), ít xem film (không có film gì đặc sắc) và chẳng đọc cuốn sách nào (có ai gợi ý cho tôi cuốn nào đáng đọc không?).

Dần dần tôi chìm vào 1 trạng thái khá bình yên nhưng hơi … tẻ nhạt.

Thứ duy khiến tôi có lại cảm hứng để viết lại chính là: một album nhạc mới.

Cho đến thời điểm này, khi 1 năm đang dần sắp kết sổ, điểm lại thì thấy năm nay không thật sự nhiều albums nhạc hay. Không tính đến những albums Indie, những album thuộc dòng chính thống đáng nghe cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Chỉ riêng về Rock, Linkin’ Park cho ra 1 album gây nhiều tranh cãi và khiến cá nhân tôi thất vọng khi chẳng tìm thấy đâu hình ảnh ban nhạc mà tôi yêu thích giữa mớ âm thanh đầy lộn xộn pha trộn lung tung. Kings of Leon thì cho ra 1 album cực kỳ yếu, cực kỳ … nhạt phèo với những giai điệu y hệt nhau từ bài này sang bài khác. “Night Train” của Keane thì tôi thậm chí còn chẳng nhận ra đó là 1 Keane đầy nội tâm, day dứt ngày nào nữa. Những albums còn lại của Good Charlotte, Bon Jovi (?!), 30 Seconds To Mars… thì tôi thậm chí chẳng buồn nghe.

Cách đây khoảng hơn 1 tháng tôi đã nghe thông tin My Chemical Romance (Sự Lãng Mạn Hóa Học của tôi) tuyên bố sẽ ra album trong tháng 11, lòng tôi đã thấy rộn ràng rồi.

My Chemical Romance đã chọn đúng tháng đẹp nhất trong năm, khúc giao mùa Thu Đông để tung ra album thứ 4 trong sự nghiệp của nhóm. Và trước đó, trên Youtube cũng đã tung ra đoạn trailer “Art Is The Weapon” công bố tên album dài lượt thượt này: “Danger Days: The True Lives of The Fabulous Killjoys“.

Trong videoclip đó người ta thấy MCR từ bỏ tạo hình “emo” của The Black Parade mà khoác lên mình 1 bộ dạng hoàn toàn mới và … quái. Thủ lĩnh Gerad Way nhuộm tóc đỏ, cả nhóm cùng đeo mặt nạ và mặc trang phục kiểu siêu nhân sci-fi giống như trong bộ phim “Kick-Ass“. Tất cả tụ tập lại ở 1 sa mạc và … rượt đuổi bắn giết lung tung. Thật ra nội dung đoạn trailer đó là 1 phần của videoclip chính thức cho single đầu tiên mở đường cho album này: :”Na Na Na“.

Và đoạn trailer đó đã cho tất cả thấy rõ rằng: My Chemical Romance đã trở lại, lần này là đầy màu sắc, vui nhộn, hoang dã và … quậy hơn (không còn trắng đen xám emo của The Black Parade nữa).

Tuy rằng My Chemical Romance chưa tiết lộ cũng như bản thân tôi chưa hiểu được cặn kẽ nội dung của toàn bộ concept dựng lên album này là gì, nhưng chắc chắn đây là 1 tác phẩm với sự chuẩn bị, tạo dựng theo 1 ý đồ nghệ thuật thống nhất giữa âm nhạc và thị giác, điều mà My Chemical Romance đã làm rất tốt từ album trước đó “The Black Parade”.

Nhiều người vẫn còn nhớ vào ngày ra mắt album “The Black Parade” tháng 08 năm 2006, một đội quân mặc áo thụng đen che kín từ đầu đến chân đã xếp hàng và diễu hành bên ngoài nhà hát London Hammersmith Palais, nơi MCR diễn 1 show duy nhất đặc biệt mở màn cho “cuộc diễu hành màu đen” trên toàn thế giới.

Và với “Danger Days: The True Live of The Fabulous Killjoys“, người ta vẫn sẽ chờ đợi xem MCR sẽ sáng tạo ra những gì.

Nói về chất nhạc trong album mới này, thì khoảng đầu năm 2009, người hâm mộ đã được nghe MCR chơi lại ca khúc “Desolation Row” của huyền thoại Bob Dylan, theo 1 phong cách Rock’n’Roll hoàn toàn mạnh mẽ, với âm thanh đầy tử tế. Ca khúc này trở thành soundtracks của bộ phim “Watchmen“.

Từ đó, người hâm mộ luôn hy vọng rằng chất nhạc của MCR ở album mới, có thể sẽ không dễ nghe như The Black Parade trước đó, nhưng sẽ đầy chất hơn, đặc trưng hơn.

Và cá nhân tôi, sau khi nghe trọn vẹn album này, phải công nhận rằng My Chemical Romance đã không làm tôi thất vọng 1 chút nào. Một album với âm thanh dày đặn, nổi bật và đầy nhiệt huyết.

Điểm đặc trưng về âm nhạc của “Danger Days: The True Lives of The Fabulous Killjoys” là chất “emo” và “nhạc kịch” của The Black Parade gần như đã không còn nhiều. Tuy nhiên những ai vẫn còn say đắm The Black Parade thì sẽ còn nhận ra dư vị đó ở trong ca khúc “Bulletproof Heart”, một trong những ca khúc mà tôi thích nhất ở album này.

Với những ai thích Rock’n’Roll kiểu cổ điển thì chắc chắn sẽ khoái những bài như “Party Poison”, “Save Yourself I’ll Hold Them Back” hay  “S/C/A/R/E/C/R/O/W“.

Còn bạn thích ballads với những giai điệu đẹp ? “Summertime” sẽ là lựa chọn tuyệt vời!

My Chemical Romance cũng đã cho thấy mình là 1 ban nhạc không hề bảo thủ, không đứng ngoài những xu hướng âm nhạc mới, đó là lý do vì sao trong album này có sự pha trộn của khá nhiều âm nhạc điện tử, electronic sounds. Nhưng sự pha trộn này không hề làm mất đi chất đặc trưng của MCR mà càng làm cho âm nhạc của họ thêm phần hấp dẫn.

Đêm qua tôi đã nghe “Danger Days: The True Lives of The Fabulous Killjoys” 2 lần, và sáng nay nghe lại thêm 1 lần nữa khi đang viết bài này và vẫn thấy còn rất sướng.

Một album nhạc hay, đủ để refresh tâm trí và tạo cảm hứng mới trong những ngày mưa suốt tháng 11 này.

Advertisements

3 thoughts on “Tháng 11 và Sự Lãng Mạn Hóa Học của Tôi.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s