Rừng Nauy và sự vô văn hóa của khán giả Việt.

Thật sự tối nay xem Rừng Nauy, từ đầu đến cuối film tôi đã rất cố gắng kiên nhẫn và chịu đựng, không phải vì bộ film, mà là vì KHÁN GIẢ.

Chưa bao giờ tôi thấy 1 bộ phận khán giả Việt Nam lại có thể vô văn hóa đến vậy.

Đã từng có những lần tôi xem film mà phải nghe 2 cô cậu lải nhải bên tai chuyện này chuyện kia hoặc bạn tôi bị người ngồi sau đạp vào ghế nhiều lần, nhưng chưa lần nào tôi thấy mọi thứ quá đáng như lần này.

Thật lòng, từ khi bước vào rạp, tôi đã chuẩn bị 1 tâm thế rất nghiêm trang để xem 1 trong những bộ phim mà mình mong chờ nhất năm. Và thật sự khi phim bắt đầu chiếu, tôi không còn nghĩ được gì ngoài việc chỉ thấy mình và bộ phim. Nhưng dù tôi có cố gắng tập trung đến thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể thoát được đám khán giả xung quanh mình.

Nào là 2 anh chị xem film, anh thì đọc truyện rồi còn chị thì chưa, cứ đến đoạn nào là anh chàng liên tục kể cho chị kia nghe kiểu như trong truyện nó là thế này, theo truyện nó là thế kia, tại sao lại thế này, thế nọ. Rồi đến những đoạn cần tập trung cảm xúc, chỉ có âm thanh, diễn viên diễn không thoại thì y như là hàng loạt những tiếng ống hút của ly nước ngọt, tiếng điện thoại, tiếng bao nilon sột soạt thi nhau vang lên.

Đỉnh điểm là những đoạn đối thoại của các nhân vật về chuyện tình dục, thôi thì rạp phim biến thành 1 cái sân khấu hài kịch, nào là các loại cảm thán trời ơi, trời à rồi đủ thứ tiếng cười, và vô duyên nhất là những bình luận về diễn viên: “tụi này đầu óc hình như sâu ăn hết rồi”, “biết ngay mà”, “xem đi để học hỏi nha anh” … KHÔNG THỂ TƯỞNG TƯỢNG NỔI KHẢN GIẢ VIỆT LẠI THIẾU HIỂU BIẾT VÀ VÔ VĂN HÓA đến thế này !!!

Thật buồn cho một bộ phim nghệ thuật cần được xem nghiêm túc như “Rừng Nauy”, đã bị phá hủy và biến thành trò hề chỉ bởi vì khán giả.

Với khán giả như vậy, thì điện ảnh Việt Nam chỉ có thể thắng lớn với những bộ phim như : “Công chúa Teen và ngũ hổ tướng”, “Bóng Ma Học Đường” hay “Em Hiền Như Ma Sơ” chứ đừng mong gì họ trân trọng những phim như “Bi, Đừng Sợ”.

Về “Rừng Nauy”, có thể khẳng định rằng, phim khiến tôi cảm thấy vừa đủ hài lòng.

Kenichi Matsuyama đã diễn tốt vai Watanabe, đã cho thấy được hình ảnh 1 cậu thiếu niên ở vào 1 thời đại đầy biến động của xã hội, của cuộc đời, với những hoang mang, ngây thơ và những nỗi đau mà cậu phải mang trong mình.

Kiko Mizuhara diễn Midori vừa đạt. Không quá xuất sắc.

Vai Naoko của Rinko là nổi bật nhất toàn bộ phim. Cô đã cho thấy được một nỗi đau rất lớn, cả về thể xác lẫn tinh thần. Và sự bất lực trong việc thể hiện tình yêu, trong việc sống với quá khứ và hiện tại của mình.

Bên cạnh đó, tuy chỉ xuất hiện trong vài phân cảnh nhỏ, nhưng vai Hatsumi của Eriko là 1 điểm sáng đáng lưu ý. Eriko diễn tuyệt vời ngay ở đoạn đối thoại với Nagasawa và Watanabe khi cả 3 ngồi ăn tối với nhau. Nhìn vào ánh mắt của Eriko khi diễn, ta có thể cảm nhận thấy ngay nỗi đau đớn và có phần uất hận trước những gì Nagasawa đã làm với cô.

Về đạo diễn, 1 lần nữa Trần Anh Hùng cho thấy khả năng của anh trong việc lựa chọn những hình ảnh, khung hình để biểu đạt cảm xúc.

Những ngọn cỏ lay dữ dội trong gió ở cảnh quay Naoko và Watanabe đi bộ nói chuyện vào buổi sáng sớm, cho thấy cõi lòng của Naoko vừa mong manh và vô cùng xáo động.

Những ngọn sóng thét gào khi Watanabe biết tin Naoko mất.

Tuyết trắng lạnh giá như tâm hồn Naoko đã giá băng.

Những đêm mưa và những lần làm tình. Riêng những cảnh quay các nhân vật làm tình, đúng là Trần Anh Hùng đã xử lý khéo léo để vừa có cảm giác không gượng gạo, nhưng cũng không có cảm giác dung tục.

Trần Anh Hùng đã làm 1 bộ phim tử tế, tuy rằng có nhiều chỗ xử lý còn chưa thật sự hợp lý.

Chẳng hạn như đoạn đầu khi Watanabe và Naoko gặp lại, trong truyện đó là cả 1 khoảng thời gian khá dài để 2 người đi dạo, đi chơi, trò chuyện lại với nhau sau khi Kizuki mất, để Watanabe thật sự nảy sinh tình cảm với Naoko. Trong phim, phần diễn biến bị cắt ngắn đi khiến người xem không đủ cảm giác thuyết phục.

Tương tự với đoạn cuối khi Watanabe gọi điện cho Midori sau 1 thời gian dài. Lẽ ra đạo diễn nên để Watanabe tiễn Reiko đến nhà ga, rồi trở về 1 mình, và ngay lúc đó, anh mới nhận ra rằng, giờ đây anh là người phải tiếp tục sống, và ai là người anh thật sự cần cho cuộc sống của mình. Ngay cả câu thoại “Anh yêu em” mà Watanabe nói với Midori cũng không hợp lý. Vì ngay ở thời điểm Naoko mới mất, Watanabe mới trở về sau khi phiêu du để lãng quên nỗi đau, thì chưa thể nào ngay lập tức đã yêu Midori được. Và nếu cứ để Watanabe chạy đi tìm 1 trạm điện thoại giữa mưa rồi gọi cho Midori và nói “tớ muốn chúng ta bắt đầu lại mọi thứ từ đầu” thì đó sẽ là 1 kết thúc đẹp hơn.

Một chi tiết theo tôi là đạo diễn đã bỏ sót hơi uổng phí, đó là chi tiết Naoko khỏa thân dưới ánh trăng. Chi tiết này nếu khai thác được thì sẽ là 1 điểm nhấn rất đẹp.

Kể cả chi tiết cô Reiko ngủ với Watanabe, do phim đã gần như cắt toàn bộ phần về cuộc đời của Reiko, cho nên việc Reiko ngủ với Watanabe ở gần cuối phim bị biến thành…vô duyên (nếu không muốn nói là…chẳng có ý nghĩa gì ngoài chuyện thể xác).

Về âm nhạc của bộ phim, tôi đồng tình với ý kiến cho rằng, nửa phần đầu Johnny Greenwood lồng ghép những bản nhạc Rock’n’Roll là hợp lý, tuy nhiên ở 1 vài chỗ cắt cảnh thì nhạc cũng bị ngắt đột ngột khiến mạch cảm xúc bị đứt đoạn. Và ở nửa sau của phim, có những đoạn nhạc lên cao trào có vẻ như hơi dồn ép cảm xúc của khán giả một chút.

Nhưng nếu bỏ qua những chi tiết đó, thì “Rừng Nauy” là 1 bộ phim đẹp. Trần Anh Hùng đã mạnh dạn cắt đi những đoạn hài hước, tiếu lâm và giảm đi những gam màu tươi sáng để làm đậm nét 1 bức tranh về nỗi đau, sự mất mát và hoang mang, lạc lõng của những con người trẻ. Đó là cái rõ nét nhất mà bộ phim để lại cho người xem.

Nhưng “Rừng Nauy” cũng không quá u ám để khiến ta phải day dứt, ám ảnh mà sẽ đủ để khiến ta muốn xem đi xem lại thêm vài lần nữa, và lần này sẽ là xem ở nhà, với người mình yêu dấu mà thôi.

Xem, hay đọc “Rừng Nauy”, tôi mong rằng, bạn hãy xem và đọc với một tâm thế thật trang nghiêm. Vì ở đó, nếu bạn đã trải qua 1 phần đời mình với những biến động và hoang mang, lạc lõng, bi quan hay mất mát, thì bạn sẽ nhận ra rằng, đã đến lúc để học cách yêu thương bằng tất cả chân thành.

P.S: Có 1 chi tiết tôi hơi thắc mắc, đó là việc Watanabe bị đứt tay trong cửa hàng bán đĩa, và việc anh ta cứ hay ngửi vết thương của mình, nó có ý nghĩa gì đặc biệt không nhỉ?

Advertisements

7 thoughts on “Rừng Nauy và sự vô văn hóa của khán giả Việt.

  1. Đồng cảm sâu sắc ở vấn đề văn hóa xem phim của VN ( không biết nc ngoài có thế không?)
    Ngồi hỏi những câu ngu ngơ, kẻ ngồi thuyết minh kể chuyện, ăn uống, giởn, nói chuyện ầm ỉ, điện thoại, ăn uống… để rồi sau đó bước ra rạp chê rằng cái phim nhảm nhí, chán phèo.
    Em ước gì mình biến thái 1 chút, giết hết bọn chúng.

  2. Đó cũng là 1 phần lí do em cũng k thích ra rạp xem phim đó =;

    Đã vài lần em gặp những thứ kiểu như này rồi =;

    Và lần đi xem phim hạnh phúc nhất là vào 1 ngày thứ 4,Alice in Wonderland cả rạp chỉ có 2 người =;

  3. Mình cũng đồng ý với sự “điên tiết” của bạn về sự thiếu hiểu biết và không có văn hóa xem phim của đại đa số khán giả VN mình hiện giờ. Mình đã từng đọc Rừng Nauy và cũng rất muốn xem phim sẽ được thể hiện ra sao. Vậy mà nhiều lúc đang tập trung xem phim mà phải giật thót cả mình khi có một vài cô cậu cứ thản nhiên đi tới đi lui, dẫm chân ầm ầm lên sàn gỗ, chẳng xem thiên hạ đang xem phim ra gì; rồi lâu lâu lại có những tràng cười bật phát mà mình và nhỏ bạn xem phim phải quay lại nhìn nhau, chẳng hiểu vì sao khán giả lại cười (cười vì thấy Naoko đi nhanh quá, Toru phải lật đật chạy theo? cười vì đột nhiên thấy anh chàng sinh viên thời đó mặc quần ống loe ? hay cười khi nghe những đọan đối thọai nhạy cảm giữa các nhân vật…). Nói chung họ xem phim là chỉ “nhìn, ngó” chứ chẳng có khả năng “thấy” và “hiểu” đâu, bởi thế cứ vô tư mà lộ rõ cái thiếu hiểu biết và (mình xin lỗi nhé !) cái “dốt” của họ ra, thế mà lại tự tin “bình lọan” cả lên chê phim người ta làm là dở cho cả thế giới biết cái “chình độ thưởng thức của ta”. Nghĩ cũng tội bạn à, người ta dốt mà người ta không hay…
    Theo mình thì bạn đừng nên tức tối gì vể chuyện này, khi mình xem phim thì tập trung vào thưởng thức thôi vì (theo như mình quan sát thôi nha, không biết có phiến diện lắm hay không) đa số những người đi xem phim ngòai rạp hiện giờ là giới trẻ nên thích xem những gì gây sốc, cười được hoặc phim do những “hot boy, hot girl” đóng thôi. Còn những người thích và có khả năng xem phim nghệ thuật thì có khi không có …tiền mua vé vì giá vé xem phim giờ mắc quá (trừ cụm Cinebox thì giá còn phải chăng thôi).

  4. 1 bộ phim chưa bao giờ mình xem lại 2 lần đôi khi vì tính chất giải trí của nó . nhưng bộ phim này thì thực sự mình đã xem ko dưới 10 lần và vẫn nguyện cảm xúc , đau cùng đau , khóc cùng khóc với nhân vật 🙂

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s