Nhảy, Nhảy, Nhảy.

Hôm nay đọc xong ‘Nhảy, Nhảy, Nhảy‘ của Murakami.

Cuốn này không nằm trong bộ ba ‘The Trilogy of The Rat‘ (gồm ‘Hear The Wind Sing’, ‘Pinballl, 1973’ & ‘The Wild Sheep Chase’) nhưng cũng tiếp theo câu chuyện về nhân vật không tên, khách sạn Cá Heo & Người Cừu từ ‘The Wild Sheep Chase‘.

Cuốn này nối tiếp câu chuyện từ ‘The Wild Sheep Chase‘, nhưng ở giữa 2 cuốn đó Murakami có viết ‘Hard-Boiled Wonderland and The End of The World’‘Norwegian Wood’. Vì vậy khi đọc ‘Dance, Dance, Dance’ tôi có một cảm giác rằng cuốn này Murakami viết với những ảnh hưởng từ 2 cuốn ngay trước đó.

Cụ thể là nhân vật Gontada thì giống Nagasawa và câu chuyện của nhân vật nam chính cũng khá giống Watanabe phần nào ở chỗ anh ta mang trong tâm trí bóng hình của cô gái điếm Kiki nên chỉ chú tâm đi tìm cô ấy, rồi chứng kiến những người xung quanh mình lần lượt chết, nhưng cuối cùng thì sau những biến cố đó lại tìm thấy tình yêu đích thực với một người con gái khác.

Còn giống ‘Hard-Boiled Wonderland and the End of the World‘ thì không nhiều, chỉ là ở chỗ một thế giới khác tồn tại song song với hiện thực, và ở nơi đó có nhân vật Người Cừu. Đó là thế giới ấy mỗi lần nhân vật chính lạc vào là lại cảm thấy như đó là nơi ‘tận cùng thế giới’.

Đọc ‘Dance, Dance, Dance‘ thì thấy mô-típ vẫn là nhân vật nam chính có cuộc sống bình thường, nhưng bị lôi vào những hiện tượng và biến cố khác thường. Nhân vật nam này cho dù chỉ cần làm việc chăm chỉ trong vài tháng nhưng có thể sống thoải mái, vô lo trong 1 thời gian nhất định. Chưa kể là được mời đi du lịch Hawaii, được đưa gái đẹp đến tận nơi cho … giải toả, rồi lúc nào cũng sẵn có beer, có rượu, được ăn ngon, nghe nhạc hay (chỉ có mặc đẹp là không thôi). Và tất cả những gì nhân vật nam đó phải làm là tận hưởng hết để tìm kiếm và giải quyết những vấn đề nội tâm của mình.

Đọc ‘Dance, Dance, Dance‘ tôi không thấy nhiều cảm xúc nhức nhối hay hoang mang như những tác phẩm khác của Murakami, mà thấy nó gần như là thuần giải trí. Cảm xúc chỉ lên cao trào ở một vài đoạn mà nhất là gần cuối. Nhưng khi xong thì thấy hơi hụt hẫng một chút. Có lẽ do kỳ vọng hơi nhiều. Nhưng cũng chẳng hề gì. Vì ở cuốn sách này, tôi tìm thấy cho mình một điểm đáng lưu ý khác.

Đó là tác giả đề cập đến cái gọi là “xã hội tư bản bậc cao“. Cụ thể và tiêu biểu nhất là ở đoạn này:

Hệ thống (tư duy) của cậu có thể không còn đúng trong thời điểm này nữa. Nó đã ra đi cùng với những bộ âm ly ống chân không tự làm bằng tay rồi. Thay vì cứ phí phạm thời gian công sức của mình, cậu nên đi mua một bộ bán dẫn mới. Rẻ hơn và tốt hơn rất nhiều. Và nếu như bị hỏng, ta có thể gọi người đến thay thế nhanh chóng. Khi nó cũ, cậu có thể đem bán. Hệ thống của cậu không quá kín kẽ đâu con trai ạ. Ngày xửa ngày xưa, nó còn có thể có giá trị. Nhưng không phải bây giờ. Ngày nay đồng tiền mới là thứ có tiếng nói nhất. Tiền có thể mua được mọi thứ. Cậu có thể mua những phần rời rạc rồi ghép chúng với nhau. Rất đơn giản. Cũng không tệ đâu. Cứ loanh quanh với cái hệ thống của cậu thì rồi cậu sẽ trở nên lạc hậu. Như vậy cậu sẽ không thể rẽ ngoặt gọn gàng và chỉ tổ làm vướng chân mọi người. 

Như vậy có thể hiểu là, hệ thống tư duy ngày trước của xã hội tư bản là: cá nhân con người giữ vị trí trung tâm của mọi thứ. Con người kiệt xuất sẽ tạo nên những giá trị, bao gồm cả tinh thần lẫn vật chất. Điển hình như là Steve Jobs. Theo quy luật tự nhiên thì sau một thời gian dài các giá trị vật chất và tinh thần sẽ được tạo ra đến một mức độ nào đó thì sẽ trở nên…dư thừa. Và lúc này hệ thống tư duy cũng bắt đầu thay đổi. Con người đánh mất dần vị trí trung tâm của mình mà để cho đồng tiền và vật chất thay thế.

Các hệ thống nền tảng của xã hội tư bản bậc cao ấy di chuyển và lan truyền đến khắp nơi, như một thứ không khí mà ta buộc phải hít vào mỗi ngày. Và gần như lập tức, giờ đây bạn sẽ thấy rằng mình đang ở Việt Nam, bạn đi làm ngày 8 tiếng, kiếm được 1 khoản lương vừa đủ tiêu, đang ôm mộng sẽ làm một thứ gì đó theo tư tưởng như … Steve Jobs.  Nhưng một ngày kia bạn được một công ty nào đó gọi đến và bảo rằng “chúng tôi biết anh đã làm được cái này, cái kia. Chúng tôi đánh giá cao năng lực của anh. Và bây giờ chúng tôi có từng này tiền, chúng tôi có mục tiêu thế này, anh không cần phải tư duy hay sáng tạo gì nhiều, anh chỉ cần theo các kế hoạch đã sẵn có rồi. Anh xem có muốn làm không?” Theo bạn thì nếu đó là một số tiền hậu hĩnh hơn mức lương bạn đang nhận hàng tháng, và đó là một công việc mà bạn cũng chẳng yêu thích đi chăng nữa (nhưng không trái với lương tâm hay vi phạm pháp luật gì cả), thì liệu bạn có từ chối để mong tiếp tục tìm kiếm cái mà mình thật sự đang mơ đến hay không? Chắc đến 80% là không nhỉ? Ai lại ngu đến thế cơ chứ!

Đó là ở Việt Nam. Còn bây giờ, hãy hướng về các nước phương Tây, nơi sản sinh ra cái gọi là “xã hội tư bản bậc cao” này xem thử. Ta sẽ thấy gì?

Phong trào chiếm lấy phố Wall đã nổ ra tại New York trong vòng 2 tuần qua và đang lan rộng ra khắp thế giới. Các cuộc biểu tình đã được lên kế hoạch tại 951 thành phố từ Bắc Mỹ, đến Châu Âu, Châu Á và cả Châu Phi (theo Tuổi Trẻ ngày 16.10.2011). Cho dù có những nơi chỉ có khoảng trăm người (Đài Loan), hay có nơi đến cả chục ngàn người (London) thì phong trào này đang thật sự là một làn sóng mạnh mẽ càn quét qua tất cả các nước tư bản. Sau những cuộc khủng hoảng về tài chính, nợ công của Châu Âu, thất nghiệp ở Bắc Mỹ, giờ đây những người có thu nhập trung bình, hay thấp, những người đang nai lưng ra làm lụng để rồi nộp thuế cho các chính trị gia, trả nợ hay lãi suất cho ngân hàng đã mạnh dạn đứng lên phản đối hệ thống kinh tế, chính trị ở chính nước mình. Họ chỉ trích sự tham lam của giới nhà giàu, sự bất lực của các chính trị gia và mong muốn đòi sự công bằng, đòi sự thay đổi mà ở đó quyền lợi của họ được đảm bảo hơn.

Chưa biết phong trào này liệu có thật sự thành công, nhưng ít nhiều nó cũng cho chúng ta thấy một cái nhìn khách quan về thế giới hôm nay. Và hãy thử nhìn ở ngay chính đất nước mình, bạn có thấy những người quá giàu, sống quá sung sướng với xe hơi, nhà biệt thự, căn hộ cao cấp, hàng hiệu, tiền tỷ, còn người thì quá nghèo không kham nổi ngày ba bữa ăn? Khoảng cách ngày càng lớn, tỷ lệ người giàu so với người nghèo quá chênh lệch. Và nếu chính phủ không có những chính sách để thay đổi thì chắc chắn không xa mâu thuẫn xã hội sẽ có ngày bùng nổ.

Nói xa xôi vậy chứ từ đây cho đến lúc đó, tất cả những gì ta có thể làm là : ‘nếu nhạc nổi lên, bạn nghe thấy giai điệu, thì hãy để cơ thể mình chuyển động theo nhịp điệu đó. Hãy nhảy, nhảy, nhảy, mà thôi.’

Advertisements

One thought on “Nhảy, Nhảy, Nhảy.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s