Just having some time on my own. Just having some time, all alone.

Khi viết những dòng này thì tôi vừa mới về đến nhà sau một buổi tối thật thoải mái và dễ chịu.

Có thể nói là buổi tối thoải mái nhất mà tôi có được, trong khoảng thời gian 2,3 tháng trở lại đây.

Từ khi chuyện tình cảm của tôi cứ on rồi lại off, từ khi bố tôi vào nằm viện, từ khi hàng ngày tôi thức dậy không phải đến văn phòng mà có thể làm việc tuỳ ý, tuỳ hứng thì cũng là lúc tâm trạng của tôi có khi đi từ thái cực này đến thái cực khác, chỉ trong vòng một buổi sáng hay chiều. Rất khó chịu. Rất mất tập trung. Và chẳng thoải mái chút nào.

Tôi đã nghĩ nhiều, rằng cách duy nhất để giải quyết tình trạng này là mình phải tập trung vào một việc gì đó, trong một thời điểm, và giữ cho bản thân kiên định, không bị phân tâm.

Vì thế tôi bắt đầu kế hoạch giết hết những khoảng thời gian thừa thãi, thay vào đó là làm những việc có ích hơn. Như việc chơi bóng rổ lại vào mỗi buổi chiều, từ khoảng 3h30 đến 4h30, ở sân gần nhà. Chơi bóng rổ lại sau gần 2 năm, kỹ thuật không có, thể lực cũng không, gần như là trò cười cho bọn trẻ con chơi giỏi hơn mình, nhưng tôi vẫn tự tin. Ngoài ra thì tôi còn đi mượn một cây guitar thùng, để chuẩn bị đi học đàn, dù cho cái này thì thật sự không tự tin lắm.

Nhân nhắc đến chuyện đàn đóm nhạc nhẽo, thì có một dạo 2010 khi album “Heartbreak Warfare” của John Mayer ra được một thời gian cũng là lúc tôi hoàn toàn bị nghiện nhạc của anh này. Tôi nghe mê mẩn, không chỉ album đó, mà còn lục lại nghe hết những albums trước đó nữa. Và có lần ngồi nhậu bạn bè, tôi đã buột miệng nói với một cậu bạn là guitarist của một ban nhạc Rock: “tao ước gì mình có thể chơi guitar như John Mayer“. Cậu ta phá lên cười và nói: “thằng nào chơi đàn mà chả muốn được như John Mayer“.

Đến thời điểm này, singer/song-writer/solo artists tôi chỉ thích có 2 người, một là Robbie Williams của Anh và John Mayer của Mỹ. Hai phong cách hoàn toàn trái ngược nhau. Nhưng có 1 điểm chung nho nhỏ, cả 2 đều từng bị xem là bad boy, là douche bag trong đời sống cá nhân.

Album “Heartbreak Warfare” của John Mayer ra đời trong một khoảng thời điểm khá đặc biệt đối với tôi, ngay khi lúc mối tình của tôi tan vỡ. Và đó là album nhạc nói lên cõi lòng, tâm sự của tôi nhiều nhất, chân thật nhất. Tuy rằng album đó chính bản thân John Mayer đã cho rằng “không phải là album hay nhất của tôi” nhưng tôi nghĩ đó là album mà anh đã giãi bày rất nhiều những ức chế mà anh phải chịu đựng. Nó gần như là một dạng phiêu lưu cùng với chính bản thân mình, bằng âm nhạc.

2 tháng trước đây, khi tôi biết tin John Mayer bị một khối u trong thanh quản, và phải tiến hành phẫu thuật, rồi sau đó chính anh phải tuyên bố huỷ bỏ tất cả các lịch diễn đã lên kế hoạch trước, để nghỉ biểu diễn live hẳn 1 thời gian vô định để chữa trị và chờ cho đến khi cổ họng thật sự trở lại bình thường, tôi đã rất buồn. Tôi đã mong, nếu John Mayer có lịch lưu diễn ở bất kỳ quốc gia Châu Á nào (ngoại trừ Nhật Bản) thì tôi sẽ lên kế hoạch đi xem bằng được. Nhưng giờ thì ngay cả có đến Mỹ cũng không thể nào xem anh diễn được chứ đừng nói là Châu Á.

Nhưng ít ra thì tôi và các fans khác của John Mayer còn có được niềm an ủi, đó là album mới “Born & Raised” đã được thu âm gần như hoàn chỉnh trước khi biến cố xảy ra và vẫn sẽ được phát hành theo kế hoạch. Với hoàn cảnh ra đời khá đặc biệt như thế, nên tối nay khi down xong (tôi sẽ order đĩa gốc sau) tôi nghĩ mình phải có một cách thức đặc biệt hơn một chút để nghe album này.

Tôi quyết định đi ăn món mình thích. Chén thật no. Sau đó đến một quán bar mà tôi thích thời gian gần đây, chọn một chỗ ngồi ở góc quầy bar, gọi một ly rượu nhẹ, và cắm tai nghe vào, nghe nhạc. Quán bar tối nay khá đông, từng tốp đứng ngồi nói chuyện, ăn uống, không khí khá ồn ào. Nhưng cảm giác ngồi ngay giữa đám đông đó mà được chìm vào trong không gian nhỏ xíu của riêng mình, thật là dễ chịu. Không ai làm phiền. Không quan tâm có ai nhìn ngó mình. Không tin nhắn hay cuộc gọi nào cả. Tôi nghe nhạc, tập trung vào nghe từng lời hát, từng giai điệu và nốt nhạc nối tiếp nhau. Và tôi nhìn vào bên trong quầy bar, không gian nơi các bartender làm việc. Tôi thích nhìn những bartender ở đây. Chỉ có vài 3 người nhưng làm rất chuẩn xác, chuyên nghiệp, gọn gàng và nhất là nhìn họ pha chế từng món đồ uống mà chỉ nhìn thôi đã muốn thử rồi.

Tôi cứ hết nhìn họ làm việc, lại ngắm những chai rượu nằm trên kệ, và để mặc cho âm nhạc xâm chiếm tất cả tâm trí. Tôi không ngờ là mình lại có thể tập trung dễ dàng và thoải mái được như vậy. Và cũng lâu lắm lắm rồi tôi mới thấy uống rượu thật sự ngon như thế.

Tôi rời quán bar vào lúc 9h, cũng là thời điểm quán bắt đầu đông hơn. Chạy xe một vòng, cắm tai nghe vào nghe lại album từ đầu. Cảm giác vẫn còn đó. Thậm chí là lâng lâng hơn.

Saigon đêm nay mát lạnh. Và tôi đã tận hưởng một buổi tối thật đủ đầy.

Advertisements

4 thoughts on “Just having some time on my own. Just having some time, all alone.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s