N o v e m b e r – On-The-Go

On The Go – ‘November’

Đã từ tháng 11 tôi không viết gì cả.

Đã từ tháng 11, tôi không viết chút gì về nhạc nhẽo.

Suốt khoảng thời gian đó tôi vẫn nghe, nhưng có lẽ, tôi chỉ nghe thấy âm và thanh chứ không hề nghe được nhạc.

Tôi nhớ ngay lần đầu gặp ở Era, Bột đã nói rằng: “âm nhạc thực chất chỉ là âm thanh, những âm thanh do con người tạo ra đó, khi đi vào đầu óc, trái tim, tâm hồn bạn thì mới thành âm nhạc.”

Quả thật là sau 1 khoảng thời gian chiêm nghiệm, tôi thấy điều này ngày càng đúng.

Hằng ngày, tôi đi làm vẫn nhét headphone vào tai để nghe. Nhưng chủ yếu là tôi nghe để … tránh tiếng ồn đường phố, xe cộ. Và nghe cũng chỉ quanh đi quẩn lại từng ấy bài quen thuộc.

Hằng ngày, ở văn phòng, tôi vẫn nhét headphone vào tai để nghe. Nhưng cũng thế, chủ yếu là để tôi relax và tránh tiếng ồn ào trong văn phòng.

Vậy thì là tôi đang nghe âm thanh, chứ không phải âm nhạc.

Với âm nhạc, tôi khá cực đoan. Cực đoan ở đây không phải là cầu kỳ. Tôi không cần dàn âm thanh hi-end, không cần có rượu vang hay người đẹp thì mới nghe nhạc thấy hay. Cực đoan của tôi là nghe nhạc phải có cảm xúc. Tôi phải thấy tim mình chợt rung lên, đập theo nhịp của tiếng đàn, lời hát, nhịp trống, âm bass. Tôi phải chợt bỏ xuống cuốn sách hay ngừng làm một việc gì đó mà mò lại xem, bài gì hay nhỉ, rồi chăm chú lắng nghe hết cả album.

Và âm nhạc phải khiến tôi muốn nhắm mắt lại, tưởng tượng ra mình đang ở trong thế giới nơi mình muốn được thuộc về, có khổ đau, có yên bình nhưng tự do và hạnh phúc.

Tôi có đòi hỏi cao siêu quá không nhỉ? Chắc là có. Vậy nên tôi cực đoan với cái thứ tôi yêu là thế đó.

Tháng 11, bản nhạc cuối cùng mà tôi nghe, khiến tim tôi rung động, nằm trong cái post trước bài này. Bản nhạc khiến tôi buồn cả tháng trời.

Còn bây giờ, đây có lẽ sẽ là album khiến tôi tiếp tục chìm trong cái thế giới lẫn lộn buồn vui, thực ảo xoá nhoà ấy 1 thời gian không ngắn nữa, là: “November” của On-The-Go.

Vâng, trùng hợp quá nhỉ? Sao cứ loanh quanh cái tháng 11 không chịu đi hoài vậy? Nào tôi có muốn đâu cơ chứ.

Nhìn cái hình cover, thấy cái tên, là muốn nghe rồi. Và đã nghe rồi, thì … không dứt ra được nữa.

Tôi hút 1 điếu. Lần đầu tiên tôi hút ở nhà, trước cửa balcony phòng mình. Và tôi uống nốt chỗ whiskey đã rót ra trước đó.

Tối nay đủ thứ chuyện chả ra sao ập đến trên đầu. Tôi muốn yên nhưng thiên hạ chưa cho phép. Vậy nên tôi uống rượu, hút weed và nghe nhạc. Tôi có được phép SỐNG-CHO-RIÊNG-MÌNH-MỘT-TÍ không nhỉ, thưa thiên hạ??? Hay là lại chỉ trích tiếp là tôi thì ích kỷ quá, chỉ biết sống cho riêng mình???

À quên, không nên cay cú nhỉ, tôi đang muốn nói về album nhạc tôi đang được thưởng thức bây giờ cơ mà.

Tuyệt vời! Âm thanh đẹp đẽ. Trầm bổng. Du dương.

Đúng là cái gì mà ta không mong đợi, thì thường đều rất đáng ngạc nhiên.

3 bản nhạc cuối album, từ ‘Glow’ trở đi, quả thật là TUYỆT!!!

Nhắm mắt lại. Để cho thân mình, tâm trí mình, lòng mình, trôi nhẹ nhàng nổi lên trên lớp thanh âm đó, là 1 trải nghiệm thật vô đối.

Bản ‘Not Enough Hope’, với đoạn điệp khúc cứ lặp đi lặp lại:

“Leave me alone. Leave me alone. Leave me alone…”

Vâng, xin cho tôi được yên thân 1 mình đi ạ. Tôi xin đấy, thiên hạ ơi!!!

Hay tôi phải hứa, là tôi sẽ ‘ngoan’, như Ngọc Trinh tuyên bố trên báo chí, thì thiên hạ mới tạm tha, để tôi được yên thân đây nhỉ???

À xin lỗi, tôi lại lan man linh tinh rồi, quay trở về với chủ đề âm nhạc nhé.

Sau “Not Enough Hope”, quả thật giờ tôi chả có chút hy vọng nào đâu, nhưng tôi vẫn nghe tiếp, thì “Into The Wild” là ca khúc tuyệt nhất để kết lại 1 album thế này.

Into The Wild”, tựa đề bài hát không thể không khiến tôi nhớ về chàng trai trẻ McCandless và chuyến hành trình từ bỏ cuộc sống để hoà vào thiên nhiên thật sự.

Và khi đoạn guitar solo cất tiếng lên, cùng lời hát của “Into The Wild”, tôi chỉ nhắm mắt lại, và mọi thứ như đã chuẩn bị sẵn trước từ lâu, tràn trề tuôn ra không ngăn được…

 

Và với tôi, tôi thấy mình vẫn còn đang kẹt lại,

ở trong chính ký ức và những nỗi đau không thể nói ra lời,

ở trong chính tháng Mười Một tưởng chừng đã thật xa. 

… 

Một chút về artist On-The-Go 

Screen Shot 2012-12-27 at 1.24.05 PM

Một ngày cuối năm 2012.

Advertisements

One thought on “N o v e m b e r – On-The-Go

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s