Even just for one day

Đang trong dòng cảm xúc và tâm trạng của mấy hôm sau khi xem xong film chiếu mở màn YxineFF năm nay: “Không Có Gì Quý” của đạo diễn trẻ Nguyễn Trọng Khôi.

Film thì nhiều người bao gồm báo chí và các anh chị phê bình, các bạn yêu thích điện ảnh đã review rồi. Đại đa số đều khen rất nhiều :).

Mình thì chỉ muốn nói những chi tiết tâm đắc nhất, đó là việc Khôi làm film xuất phát từ cảm hứng là âm nhạc. Khôi có nói rằng Khôi có cảm hứng từ những bản nhạc thậm chí trước cả khi hình thành kịch bản film.

Mà cụ thể với “Không Có Gì Quý” là 2 bản nhạc “Heroes” của David Bowie, bài này được làm nhạc nền cho bộ film “The Perks of Being A Wallflower“. Và thứ 2 là ca khúc “Down By The Water” của nhóm The Drums.

Cả 2 bản nhạc này đều có 1 sự xuất hiện ‘tinh tế’ trong film ‘Không Có Gì Quý‘. Bạn nào xem film để ý thì sẽ thấy ngay, mình không muốn spoil trước :p.

Và nhân tâm trạng đang ở đây, mình lôi ra xem lại 1 đoạn rất hay của ‘The Perks of Being A Wallflower‘. Một đoạn film khiến tôi luôn biết rằng, những ký ức không phải là vô ích và ở trong mình vẫn luôn còn đầy những khát khao muốn được sống hết mình. Với tôi đây chính là những nguồn cảm hứng vô tận trong đời sống.

Đó là đoạn này:

“Tớ không biết mình có còn nhiều thời gian để viết thư từ nhiều nữa hay không, bởi vì tớ sẽ phải tham gia vào các hoạt động này kia nọ. Vì thế nếu như đây có là là thư cuối cùng tớ viết cho cậu, thì tớ muốn cậu biết rằng, tớ đã ở dưới đáy vực trước khi bắt đầu vào trung học. Và cậu đã giúp tớ.

Cho dù cậu có thể không biết tớ đang nói cái gì, hoặc rằng cậu biết ai đó đã từng phải trải qua như tớ, thì ít ra điều đó cũng khiến tớ cảm thấy mình không đơn độc.

Bởi vì tớ biết có những người luôn nói rằng mấy chuyện này không có ngoài đời đâu. Và có những người cũng đã quên đi tuổi 16 họ đã thế nào ngay khi họ lên 17.

Một ngày nào đó tất cả những chuyện này sẽ đều chỉ còn là kỉ niệm thôi. Và những hình ảnh của chúng ta sẽ trở thành những tấm hình cũ kỹ. Và rồi tớ với cậu sẽ trở thành cha mẹ của một ai kia.

Nhưng ngay lúc này, những khoảnh khắc này không chỉ là câu chuyện…

Mà nó thật sự đang xảy ra. Tớ đang ở đây. Tớ đang nhìn thấy cô ấy. Và cô ấy tuyệt đẹp vô ngần.

Tớ có thể nhìn thấy được nó. Cái khoảnh khắc mà bạn biết rằng bạn không phải chỉ là một câu chuyện ưu sầu. Mà bạn sống. Và khi đó bạn đứng thẳng người lên, nhìn thấy những ánh sáng đèn từ các toà nhà kia và tất cả khiến bạn sẽ tự hỏi mình. Và cùng lúc đó, bạn lắng nghe thấy bản nhạc trên chuyến đi cùng với những con người mà bạn yêu quý nhất.

Và trong khoảnh khắc này, tôi xin thề rằng …

CHÚNG TÔI LÀ BẤT TẬN. “

Dù đời không như là mơ, nhưng thật sự chúng ta có thể là những anh hùng, dù chỉ là trong vỏn vẹn có một ngày mà thôi.

Sài Gòn, ngày 18 tháng 09 năm 2013

Advertisements

2 thoughts on “Even just for one day

  1. Một bộ phim hay khi đi kèm một hoặc những bản nhạc tuyệt vời luôn làm người xem lắng đọng đến vô cùng. Cảm giác đó giống như bạn đang trải qua những khoảnh khắc tuyệt vời cùng với người mà bạn yêu quý nhất, người mà dù họ không còn tồn tại bên bạn ngay lúc này nhưng tâm trí, con tim bạn luôn hướng đến họ, mong mỏi chia sẻ mọi cảm xúc với họ.

    Đây là một trong những bộ phim hay về tuổi trẻ mà tôi từng được xem, nó luôn làm tôi nhớ đến người bạn thân thời học sinh đã mất của mình. Cám ơn bạn đã gợi lại cho tôi những ký ức đẹp và nhiệt huyết nhất mà tôi từng có.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s