H E R – Khúc ca lặng lẽ cho những kẻ cô đơn và khao khát được yêu thương lần nữa.

Khi bắt đầu định xem ‘Her’, tôi đã hỏi ý kiến thử 1 người bạn, và lời nhận định là: ‘film nặng nề lắm, xem được 1 chút là dẹp luôn.’ Vì thế nên tôi cũng hơi ngại và lười. Nhưng mấy ngày trước, nhân 1 lúc tâm trạng đang nặng nề, tôi nghĩ hay thôi xem đại đi, dù gì thì mình cũng nặng nề sẵn rồi…

Và đúng là cái gì cứ đinh ninh như thế, thì nó lại khiến ta bất ngờ, theo chiều ngược lại…

Her 2013

Cho dù câu chuyện được diễn ra ở 1 thế giới tương lai, khi mà con người hoàn toàn dùng giọng nói để ra lệnh cho máy tính làm mọi việc, và các hệ điều hành sẽ được tuỳ biến để phù hợp với từng cá nhân sở hữu, nhưng bộ film lại khiến tôi cảm thấy vô cùng thân thuộc, gần gũi, nhẹ nhàng. Cảm giác giống như đang ngồi đọc một bức thư cũ mòn được viết tay đẹp đẽ, nghe một bản nhạc dịu dàng trong căn phòng nhỏ, dưới ánh đèn vàng, và ngắm nhìn thành phố lung linh ngoài ban công…

Nếu so sánh, Her mang một motip về những con người cô đơn, trong thế giới đương đại đang chuyển động chóng mặt xung quanh, còn thế giới của họ lẻ loi, đơn độc, lặng lẽ, phần nào giống với ‘Lost In Translation’ hay ‘Lars and The Real Girl’.

Khi công nghệ ngày càng hiện đại, con người sẽ ngày càng trở nên cô độc hơn. Điều đó đã được dự báo và minh chứng rất rõ. Thế giới công nghệ đang làm thay đổi các kết nối, thay đổi cách con người tương tác với nhau, mở ra những điều mới lạ, thú vị hơn mỗi ngày. Nhưng đồng thời khiến cho những gì ẩn sâu bên trong lại càng trở nên khó được chia sẻ và đồng cảm thật sự. Mọi thứ chuyển động nhanh chóng hơn, nhưng lại khó sâu sắc hơn, dễ tiếp cận hơn, nhưng đồng thời cũng chóng phai nhạt đi…

Khi những mối quan hệ thực tế ngày càng trở nên khó khăn với nhiều những trách nhiệm, mâu thuẫn, chịu đựng thì con người ta càng tìm cách chui vào lớp vỏ bọc của riêng mình, và lệ thuộc nhiều vào những công nghệ. Nhất là khi công nghệ không chỉ giúp bạn giải quyết được công việc hàng ngày, mà còn biến ra cho bạn 1 người luôn sẵn sàng nghe bạn nói, phản ứng dễ chịu thoải mái với những gì bạn đưa ra, đưa ra những ý tưởng, lời khuyên mới mẻ, thú vị, và biết cách xoa dịu, giải toả khi bạn gặp căng thẳng.

Theodore – nhân vật chính trong film – đang ở trong những chuỗi ngày cô độc nhất của cuộc đời. Đang tiến hành ly dị vợ, và cũng là người bạn tri âm tri kỷ duy nhất của anh suốt chục năm qua. Hàng ngày Theodore đối diện với một công việc cũng khá cô đơn, viết nên những lá thư thay cho người khác. Những lá thư anh viết luôn nhẹ nhàng, tình cảm, chân thành, nhưng tiếc thay chúng chẳng phải là của anh…

Và một ngày nọ, khi vô tình thử cài đặt 1 hệ điều hành mới cho máy tính, anh đã tìm ra … Samantha. Samantha chính là người ‘bạn’ mà tôi đã nói ở trên với đầy đủ các đức tính tuyệt vời, vừa là tri kỷ, nhưng cũng có thể làm người yêu, chỉ có điều cô ấy không có 1 cơ thể thật sự. Cô ấy là 1 hệ điều hành.

Thế là nỗi cô độc của Theodore bấy lâu nay nay đã được lấp đầy bởi 1 người bạn ‘ảo’. Từ việc giao tiếp giữa người và máy thông thường, Theodore ngày càng chia sẻ nhiều hơn tất cả mọi thứ, mọi khoảnh khắc, suy nghĩ, cảm xúc, và dĩ nhiên Samantha đã được lập trình để phản ứng ngược lại 1 cách hoàn hảo. Điều gì đến đã đến. Họ ;yêu’ nhau. Nhưng dĩ nhiên đời không như là mơ, chẳng có 1 sự lập trình nào cho cuộc đời 1 cách hoàn hảo được. Kết cục thế nào, bạn sẽ phải tự xem sẽ rõ.

Đối với tôi, bộ film này có nhiều thứ tôi mà ưng ý:

–       Âm nhạc: toàn bộ nhạc nền cho film được biên soạn bởi Arcade Fire, đa số là âm nhạc điện tử nhưng được kết hợp rất hoàn hảo với các nhạc cụ như piano, guitar làm nên 1 bản hoà âm xuyên suốt đầy đẹp đẽ. Score của film này, thậm chí mấy ngày hôm nay mệt mỏi, tôi cứ lấy ra nghe đi nghe lại. Thật sự rất hay. Nhưng bản nhạc hay nhất trong album nhạc film này là ca khúc chính, bài ‘The Moon Song’ do Karen O của nhóm Yeah Yeah Yeahs sáng tác và đang được đề cử ca khúc nhạc film hay nhất tại Oscar năm nay. Bài hát này, theo lời Karen là được cô viết trong lúc đọc kịch bản của film, và quả thật là nó gần như là hoàn hảo.

–       Diễn xuất của Joaquin Phoenix cùng với những phần biên kịch, đối thoại với giọng nói của Scarlet Johansson quá tuyệt. Đây chính là cái khiến tôi cảm thấy gần gũi và thật nhất. Rất gần với những suy nghĩ và cảm xúc lẫn phản ứng của mình. Giống như ngày trước khi tôi đọc cuốn ‘Cưỡng Cơn Gió Bấc’ và phải thốt lên, ‘chà sao mà đối thoại thật và đúng như mình nghĩ vậy nhỉ?!’

–       Điều cuối cùng là, Her là một bộ film mô phỏng thì tương lai, nhưng lại khiến tôi nhớ về những ký ức của ngày xưa, nhớ về những giai đoạn mình cũng vô cùng cô đơn, và có 1 một người bạn ở 1 nơi thật xa xôi cách nửa vòng trái đất. Ngày nhớ, đêm mong. Tranh thủ sáng trưa chiều tối chuyện trò qua mạng, chia sẻ với nhau những khoảnh khắc, suy nghĩ, cảm xúc hồi hộp, nhớ nhung, mong chờ, lo lắng và nghĩ thế là mình đã yêu. Cho đến một ngày, một trong hai người ngừng liên lạc, và biến mất như chưa từng tồn tại trên đời…

Năm ngoái tôi đã chọn ‘Detachment’ là Movie of The Year. Thì năm nay, ‘Her’ là một film mà tôi yêu thích nhất (sau đó là ‘The Wolf of Wall Street’, ‘The Great Beauty’, ‘Captain Phillips’, ‘Stoker’… phải xem ‘Gravity’ & ‘Rush’ nữa cho đủ bộ).

Advertisements

3 thoughts on “H E R – Khúc ca lặng lẽ cho những kẻ cô đơn và khao khát được yêu thương lần nữa.

  1. “…và nghĩ thế là mình đã yêu. Cho đến một ngày, một trong hai người ngừng liên lạc, và biến mất như chưa từng tồn tại trên đời…” chỉ là mình cũng đang trong hoàn cảnh tương tự… Cảm ơn bạn !!!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s