Về ‘Gone Girl ‘ và Bạch Dạ Hành.

Bài viết có tiết lộ nội dung phim & truyên. Vui lòng cân nhắc khi xem.

—–

Tôi xem ‘Gone Girl’ ngày hôm qua. Và cả ngày hôm nay tôi vẫn còn phấn khích bởi bộ phim. Phải rồi, đó là 1 tác phẩm của David Fincher cơ mà. Nhưng lý do sâu xa hơn mà bộ phim khiến tôi bị rung động, không đơn thuần là bởi nó hay, mà vì nó còn có 1 sự liên tưởng đặc biệt đến 1 cuốn tiểu thuyết mà tôi bị ‘ám ảnh’ gần đây: Bạch Dạ Hành của Higashino Keigo.

Gone Girl poster

Nghe như không liên quan lắm, nhỉ? Dĩ nhiên rồi, Gone Girl được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Gillian Flynn thì liên quan gì đến cuốn tiểu thuyết kia chứ? Vâng, 2 cuốn tiểu thuyết tách biệt, nội dung cũng hoàn toàn khác nhau, nhưng có 1 mối liên hệ duy nhất: đề tài về tội ác và sự ma quỷ của 1 người phụ nữ.

Ở Gone Girl thì đó là Amy Dunne – Amy Kỳ Diệu, còn ở Bạch Dạ Hành thì là Karasawa Yukiho.

Hình ảnh phim Bạch Dạ Hành với 2 nhân vật chính Yukiho & Ryo

Cả 2 cô gái đều xinh đẹp, và lớn lên trong những hoàn cảnh đặc biệt khác người.

Amy thì được mệnh danh là Amy Kỳ Diệu – Amazing Amy từ khi còn rất nhỏ, dựa trên hình ảnh do cha mẹ cô xây dựng nên trong loạt sách cùng tên. Một kiểu thiên tài và anh hùng trẻ con, quý tộc, cao sang từ khi còn bé tí.

Tạo hình của Amy Dunne qua vai diễn của Rosamund Pike

Karasawa Yukiho thì hoàn toàn ngược lại. Xuất thân nghèo đói. Mẹ thì nát rượu, không kiếm ra tiền. Và bà ta nhẫn tâm ‘bán’ con gái mình cho 1 gã chủ tiệm cầm đồ. Yukiho bị lạm dụng từ khi học lớp 5.

Nền tảng gia đình là yếu tố rất quan trọng tác động đến sự hình thành nhân cách cho đứa trẻ. Và với những đứa trẻ có hoàn cảnh đặc biết thế kia, thì ta có thể hình dung ra nó sẽ có tính cách đặc biệt thế nào, một khi lớn lên.

Điểm giống nhau thứ 2 ở cả 2 nhân vật này khi họ bắt đầu trưởng thành cho đến lớn: cùng tạo ra 1 vỏ bọc hoàn hảo cho thân phận, hình ảnh của mình.

Và mọi chuyện bắt đầu từ đó.

Nhưng dĩ nhiên, người phụ nữ sẽ khó mà hành động nếu chỉ có một mình. Họ cần một người ‘đồng hành’, và chắc chắn đó phải là 1 người đàn ông.

Trong Bạch Dạ Hành thì đó là Ryo. Còn Gone Girl thì đó là Nick Dunne.

Nick Dunne qua hoá thân của Ben Affleck.

Tuy nhiên vai trò của 2 nhân vật này vừa giống lại vừa khác nhau. Ryo thì suốt đời 1 mực yêu thương che chở cho Yukiho, sẵn sàng vì cô ta mà sống trong bóng tối, làm tất cả mọi tội ác 1 cách mù quáng. Còn Nick Dunne thì là 1 anh bạn trai rồi thành chồng, đẹp mã, có tài, nhưng hơi ‘ngây ngô’, vô tâm và có những bí mật riêng tư, trong mối quan hệ với Amy thì vừa tìm cách đối chọi lại với cô vợ của mình, vừa tìm cách ‘hoà thuận’ để duy trì cuộc sống hôn nhân.

Quay trở lại với 2 nhân vật chính, để có thể duy trì được vỏ bọc và từng bước thực hiện mục tiêu của mình. Họ phải lên những kế hoạch thật hoàn hảo, giải quyết những vật cản đường (là những người vô tình hay bất ngờ khám phá ra một sự thật nào đó có hại cho họ) và rất thông minh, có tài xoay sở để giải quyết những tình huống phát sinh sao cho có lợi nhất về phía mình, không chỉ ở hiện tại mà cho cả tương lai lâu dài sau đó.

Ở cả 2 câu chuyện thì đều có mấu chốt của 1 vấn đề. Bạch Dạ Hành & Yukiho thì là cái quá khứ ghê gớm (cố sát mẹ ruột và tiếp tay cho Ryo giết cha cậu ta) cần phải che dấu suốt đời. Còn Amy thì là mối hôn nhân ngày càng rệu rã với anh chồng ngoại tình và chỉ biết tiêu xài tiền của vợ.

Nếu Yukiho là chủ mưu gây ra hết tội ác này đến tội ác kia, dối trá, lừa lọc, giăng bẫy, hãm hại vì mục đích che dấu quá khứ và tìm mọi cách bước lên đỉnh của vinh quang, tiền tài. Thì Amy lại chủ động lập kế hoạch, đưa ông chồng chán chường của mình vào bẫy, muốn người chồng phải nếm trải cảm giác bị cả nước Mỹ ghét bỏ, và hơn thế, là nguy cơ nhận lãnh 1 kết cục bi thảm nhất: án tử hình vì tội giết vợ.

Yukiho đi từ thấp lên đến cao: con nhà nghèo, bị khinh ghét trở thành người phụ nữ đầy tiền tài, nhan sắc, danh tiếng. Amy đi từ cao đến tận đáy: dân Ivy League, con nhà quyền quý cao sang, phải từ bỏ New York về vùng nông thôn sống ru rú buồn tẻ.

Nhưng đâu là động lực sâu sa nhất, đẩy cả 2 con người này đến những hành động tận cùng như vậy? Câu trả lời chỉ có là: họ không có tình yêu thương. Với bất kỳ ai. Sự căm ghét và bất mãn qua năm tháng được chôn vùi, nung đỏ như sắt thép và đến lúc cần ra tay thì cực điểm của lạnh lùng.

Họ đều có trí óc, duyên dáng và đài các bên ngoài, nhưng bên trong thì sẵn sàng làm mọi thứ để nổi loạn và thâu tóm tất cả.

Họ bị ám ảnh, bởi sự ghen tuông, hận thù, tình yêu, quyền lực, ham muốn, danh vọng đến mức điên loạn.

Và kết cục của cả 2 nhân vật? Rất tiếc là không có cái ‘ác giả ác báo’ công bằng như những truyện Việt Nam. Cả 2 đều thoát thân ở đoạn cuối cùng. Nhờ vào đâu?

Yukiho thì đó là nhớ Ryo, người sẵn sàng lấy cái chết của chính mình để bảo vệ cho nàng. Còn Amy thì dùng hình nhân thế mạng là gã bồ cũ từng mê muội bám theo mình. Vâng, vẫn là những người đàn ông. Bởi thế mới nói, phụ nữ dù là thời nào, nếu biết dùng cả nhan sắc lẫn đầu óc kèm theo 1 trái tim lạnh lẽo nữa thì đàn ông chắc chắn chỉ có chết vì ả mà thôi.

Tạm chia tay 2 nhân vật chính, ta sẽ nói đến điểm giống nhau quan trọng tiếp theo của 2 tác phẩm này.

Đó là đạo diễn David Fincher & tác giả Higashino Keigo.

Đạo diễn David Fincher

David Fincher là 1 đạo diễn nối tiếng với những tác phẩm … chuyển thể từ tiểu thuyết hay sách. Điển hình là Se7ven, Fight Club, The Social Network hay The Curios Case of Benjamin Button đều là chuyển thể hết.

Higashino Keigo thì lại là 1 tác gia chuyên về trinh thám và rất nhiều các tác phẩm của ông được chuyển thể thành phim truyện, phim truyền hình. Thậm chí ông còn viết kịch bản phim luôn.

Cả David Fincher và Higashino Keigo đều là người rất chú ý đến những chi tiết nhỏ. Chi tiết nhỏ làm nên câu chuyện lớn. Xem Gone Girl sẽ thấy cách David Fincher xử lý từng chi tiết nhỏ nhặt kỹ càng đến mức nào. Cách tạo hình nhân vật chính, phụ, các câu chuyện lồng ghép vào, những lời thoại đầy tính châm biếm và motip hài hước chua cay. Và nhất là cách ông chỉ đạo diễn xuất lẫn cú máy để chuyển trạng thái và nhịp phim rất nhanh. Từ 1 cảnh ban đầu thấy rất bình thường nhưng quay qua 1 chút là thấy có không khí căng thẳng và rùng rợn.

Higashino Keigo thì với Bạch Dạ Hành, ông xây dựng 1 đường dây các nhân vật phụ rất nhiều, nhưng tất cả đều nối kết với nhau như 1 cái sơ đồ xoay quanh 2 nhân vật chính. Và cũng chính nhờ những nhân vật phụ, và rất nhiều các chi tiết nhỏ xây dựng 1 cách logic liên kết nhau, mà khiến người đọc hình thành nên rất nhiều những liên tưởng nằm bên ngoài cuốn sách, không phải do tác giả tự ý nêu ra.

Nhưng có 1 điểm mà David Fincher làm được ở Gone Girl mà tôi đánh giá cao hơn những tác phẩm khác của ông. Đó là việc ông tạo ra một mạch phim và biên kịch đưa vào rất nhiều yếu tố hài hước châm biếm. Rõ ràng là mình đang xem một phim thể loại tâm lý, hình sự, nhưng mà khán giả phải liên tục bật cười vì những lời thoại và cách tình huống lồng ghép vào.

Ở phim này, nếu có 1 điểm chưa hoàn hảo, thì đó là cách xây dựng nhân vật người chồng của Amy. Rõ ràng từ đầu cho thấy anh chồng là 1 kẻ hết thời, khá bê tha, lại ngoại tình với 1 em ngực to não phẳng, rồi chẳng lo làm ăn, chẳng hiểu biết gì đến tâm lý vợ mình. Và anh ta bị cuốn vào cái bẫy mà cô ả đã chuẩn bị sẵn chu đáo. Nhưng đến nửa cuối phim thì anh chồng tự nhiên ‘thông minh’ đột xuất, tự mình tìm ra lời giải cho những vấn đề.

Thật ra tôi nghĩ chính David Fincher cũng nhận thấy điểm này ở bộ phim nên phải có 2 nhân vật phụ là tay luật sư và cô em gái, là 2 người đồng hành cùng anh chồng trong việc tìm ra Amy, lật tẩy mọi quân bài và âm mưu của cô ả. Nhưng có vẻ như 2 nhân vật phụ này chưa được thành công cho lắm với vai trò trợ giúp.

Ngoài điểm đó ra thì Gone Girl xứng đáng là một trong những phim hay nhất năm nay, và David Fincher cùng biên kịch cho phim này xứng đáng 1 đề cử Oscars xuất sắc nhất. À quên, giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất cho Rosamund Pike cũng hợp lý nhưng e là còn quá sớm để cô nàng được nhận :).

Advertisements

4 thoughts on “Về ‘Gone Girl ‘ và Bạch Dạ Hành.

  1. Mình tìm bài viết về Byakuyakou trên mạng và tìm được bài của bạn. Bạch dạ hành thực sự là một câu chuyện vô cùng có sức hút với mình. Mình xem hết ba phiên bản phim và mới đây còn đọc sách nữa, mà thấy vẫn chưa đủ. Chính vì vậy, khi bạn so sánh với Gone girl, ngay lập tức mình vô cùng khao khát xem phim và hôm nay đã đạt được ý nguyện:)

    Nếu bạn so sánh Yukiho và Amy, mình vô cùng đồng ý. Xinh đẹp, thông minh, ích kỷ , độc ác tột cùng, biết dẫm đạp, tàn phá cũng như điều khiển cuộc sống người khác. Những người phụ nữ như họ không chỉ nguy hiểm với đàn ông đâu, họ nguy hiểm với cả nhân loại, vì rốt cục. họ chỉ biết đến mình họ mà thôi.

    Nhưng nếu so sách Nick với Ryoji, thì mình không thấy liên quan cho lắm. Cả hai đều là nhân vật nam chính, đều biết rõ bộ mặt thật của những người phụ nữ đó, và cũng chỉ có thế. Nick, mình thấy anh ta gần với nhân vật chồng cũ, Takemiya Makoto của Yukiho hơn rất nhiều. Nhu nhược, ít tài, hẹp hòi, tự ti, khi cảm thấy kém cỏi thì bước vào vòng ngoại tình. Họ là mẫu đàn ông phụ nữ chán ghét, không bao giờ nên kết hôn mẫu người phụ nữ nguy hiểm như Yukiho và Amy rồi rốt cục lại cưới họ về.

    Ryoji có điểm tương đồng với anh bồ cũ Desi. Họ vẫn yêu những con quỷ cái này( mình dùng từ có nặng quá không nhỉ) và hết lòng làm đủ thứ cho người mình yêu.

    Rốt cục, Amy có yêu Nick không? Cô ấy ghét chồng vì cảm thấy mình bị phản bội hay chỉ là tâm lý “không ăn được thì đạp đổ”, đúng với bản chất ích kỷ điên rồ của cô ta? Thực ra, mình nghĩ ít nhiều là có. Amy vẫn còn nghĩ đến việc hủy hoại bản thân bằng cái chết để trả thù chồng, chứng tỏ cô ta vẫn còn yêu, nhưng nó không là gì so với tâm lý chỉ muốn trả thù.Tình yêu của Ryo và Yukiho hẳn là sâu đậm hơn nhiều rồi. Yukiho vẫn có thể bước đi sau cái chết của Ryo, nhưng Ryo sẽ là con người duy nhất mà Yukiho yêu. Ryo là phần nhân tính còn sót lại trong trái tim người phụ nữ băng giá ấy, là ánh sáng chiếu cuộc đời tăm tối của Yukiho. Amy giống Yukiho, chỉ khác ở hoàn cảnh trưởng thành, nên mình không nghĩ cô ta thực sự cần đến cũng như trân trọng bất cứ ai .

  2. Ko biết H có để ý không, thời điểm Nick Dunn xuất hiện trên TV, Amy đang ở nhà Desi và mở to mắt nhìn thấy chồng mình ‘lột xác’. Khắp nước Mỹ, không ai ngoài Amy (và luật sư, và em gái) nhận ra suy nghĩ thật sự của Nick dưới khuôn mặt của người đàn ông nhận lỗi và hối lỗi, và một mực yêu vợ kia.
    Đó là cái twist & turn chính để Amy lên plan về nhà, vì ở thời điểm đó, Amy đã thấy Nick trở nên ngang hàng với mình, cũng giống như thời 2 bạn đó mới yêu nhau. Nên nhớ trước khi bị layoff và bê tha thì Nick cũng đã từng là một nhà văn viết cho tạp chí, khá là sáng giá ở Manhattan. 2 bạn trước đã khá cân bằng về học vấn, đầu óc. Một thời gian Nick xuống dốc và cuối cùng thì cũng cân bằng về thủ đoạn, lừa lọc.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s