Thơ Vũ Hoàng Chương

Nhờ đọc những ghi chép của nhà văn Mai Thảo mà tôi mới được biết đến nhà thơ Vũ Hoàng Chương. Sống hơn 30 tuồi đầu ở Sài Gòn mà giờ mới biết đến người từng được mệnh danh là “Thi Bá” của thơ ca Việt Nam. Tôi tự thấy hổ thẹn với những hiểu biết hạn hẹp của mình.
Một buổi chiều Chủ nhật trời cứ nắng rồi lại mưa. Ai bên hàng xóm tập đàn guitar thùng bập bùng. Tôi ngồi đọc thơ Vũ Hoàng Chương. Không dám nhận mình hiểu hay cảm được bao nhiêu. Chỉ biết là đọc xong cứ ngẩn ngơ cả buổi chiều…

Mộng Dao Đài – Vũ Hoàng Chương – in trong tập thơ “Hoa Đăng” – Văn Hữu Á Châu xuất bản năm 1959

Nắng vàng theo gió vàng lên

Có ai theo gió về trên lầu ngà?

Hương bay thềm quế xa xa

Nghìn thu chị Nguyệt chưa già, ai ơi!

Từ theo Trái Đất giong chơi

Vóc băng sương có đầy vơi ít nhiều

Xót thay, lòng vẫn tiêu điều!

Lửa hành tinh, mấy mùa yêu, đã tàn

Ngọc phai vàng tắt dung nhan

Tương tư lạnh khoá cung Hàn từng đêm

Lệ rơi ướt bẩy màu xiêm

Ngang sông quạ réo càng thêm gợi sầu

Lệ rơi xiêm ướt bẩy màu

Ngang sông quạ réo gợi sầu tương tư

Đêm qua gió vẳng lời thơ

Chiều nay lại một chiều mơ xuống trần

Có ai nặng tấm lòng xuân

Từ khi cõi tục xa dần cõi Tiên?

Có ai lòng nặng thiên duyên

Từ khi bụi xóa đường lên non Bồng?

Có ai tình cũ nặng lòng

Từ khi suối thắm nghẹn giòng Thiên-Thai?

Để cho mộng biếc Dao-Đài

Xe mây rẽ lối trần ai một chiều

Advertisements

2 thoughts on “Thơ Vũ Hoàng Chương

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s