Tản mạn Sài Gòn

Sao mà nhớ quá những năm mới lớn, lãng mạn đạp xe trong đêm Giao thừa, lang thang hoài các phố, miệng lẩm nhẩm bài ‘Đi qua vùng cỏ non’… Đống lá ven đường ai đốt mà thơm? Nhanh chùa Đại Giác toả thơm lừng trong đêm tối. Ghé nhà cô bạn cùng lớp ở hẻm nhỏ ngã ba Ông Tạ. Tặng bạn báo Xuân, nói mấy câu vụng về rồi luyến tiếc ra về, tự thấy mình ngớ ngẩn. Nhớ cơn mưa hè dữ dội, đạp xe dầm mình thấm nghe nước mưa thấm lạnh, thấy phố xá lạ lẫm như chưa từng qua. Nhớ những đêm cầm gậy đi gác dân phòng gõ cửa lò bánh mì mua ổ bánh nóng, cắn ngập răng với cục chả lụa, muối tiêu. Phố yên ngủ, thẳng tắp, lá khô xào xạc rơi giữa lòng phố rộng thênh… Chim đêm ríu rít trên cành xà cừ. Lũ mèo hoang gào phía nóc nhà ai đó. 

Chiều nay, tôi đứng trên bậc tam cấp nhà Bưu Điện thành phố nhìn ra quảng trường trước mặt. Ráng chiều chưa bao giờ đẹp như thế, làm rực hồng cả khối gạch nhà thờ Đức Bà. Mưa vừa dứt ‘thành phố đẹp như trang hoàng trở lại’ (thơ Nguyễn Nhật Ánh). Văng vẳng tiếng kèn Saxo của ông cụ đeo kính. Nỗi xúc động dâng lên trong tôi… Vẫn là thành phố chất ngất nhà cao, hàng vạn chiếc xe xuôi ngược, ầm ầm tiếng động. Ở gần thấy mệt mỏi vì nó. Đi xa lại nhớ, nhớ da diết. Có phải chăng vì những kỉ niệm, dù rất vụn vặt, rời rạc trong ngăn kéo ký ức của tôi… Một chiều bỗng dào dạt rơi, xoay tít trong tim như những cánh hoa đầu đường Lê Quý Đôn mùa gió nổi. 

Trích “Sài Gòn Nhớ” – tập truyện ngắn “Đường Phượng Bay” của nhà văn Phạm Công Luận,

Hưởng ứng “Cuộc vận động sáng tác truyện và tranh truyện cho thiếu nhi 1993 – 1995”

Bây giờ hình như chẳng còn mấy tác gỉa viết về tuổi hoa niên, tuổi thanh xuân Sài Gòn đẹp và giản dị như này nữa nhỉ… ?

Trong những ngày tự nhiên nhớ Sài Gòn, nhớ những ngày xưa quá đỗi…

Về ‘Gone Girl ‘ và Bạch Dạ Hành.

Bài viết có tiết lộ nội dung phim & truyên. Vui lòng cân nhắc khi xem.

—–

Tôi xem ‘Gone Girl’ ngày hôm qua. Và cả ngày hôm nay tôi vẫn còn phấn khích bởi bộ phim. Phải rồi, đó là 1 tác phẩm của David Fincher cơ mà. Nhưng lý do sâu xa hơn mà bộ phim khiến tôi bị rung động, không đơn thuần là bởi nó hay, mà vì nó còn có 1 sự liên tưởng đặc biệt đến 1 cuốn tiểu thuyết mà tôi bị ‘ám ảnh’ gần đây: Bạch Dạ Hành của Higashino Keigo.

Gone Girl poster

Nghe như không liên quan lắm, nhỉ? Dĩ nhiên rồi, Gone Girl được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Gillian Flynn thì liên quan gì đến cuốn tiểu thuyết kia chứ? Vâng, 2 cuốn tiểu thuyết tách biệt, nội dung cũng hoàn toàn khác nhau, nhưng có 1 mối liên hệ duy nhất: đề tài về tội ác và sự ma quỷ của 1 người phụ nữ.

Ở Gone Girl thì đó là Amy Dunne – Amy Kỳ Diệu, còn ở Bạch Dạ Hành thì là Karasawa Yukiho.

Hình ảnh phim Bạch Dạ Hành với 2 nhân vật chính Yukiho & Ryo

Cả 2 cô gái đều xinh đẹp, và lớn lên trong những hoàn cảnh đặc biệt khác người.

Amy thì được mệnh danh là Amy Kỳ Diệu – Amazing Amy từ khi còn rất nhỏ, dựa trên hình ảnh do cha mẹ cô xây dựng nên trong loạt sách cùng tên. Một kiểu thiên tài và anh hùng trẻ con, quý tộc, cao sang từ khi còn bé tí.

Tạo hình của Amy Dunne qua vai diễn của Rosamund Pike

Karasawa Yukiho thì hoàn toàn ngược lại. Xuất thân nghèo đói. Mẹ thì nát rượu, không kiếm ra tiền. Và bà ta nhẫn tâm ‘bán’ con gái mình cho 1 gã chủ tiệm cầm đồ. Yukiho bị lạm dụng từ khi học lớp 5.

Nền tảng gia đình là yếu tố rất quan trọng tác động đến sự hình thành nhân cách cho đứa trẻ. Và với những đứa trẻ có hoàn cảnh đặc biết thế kia, thì ta có thể hình dung ra nó sẽ có tính cách đặc biệt thế nào, một khi lớn lên.

Điểm giống nhau thứ 2 ở cả 2 nhân vật này khi họ bắt đầu trưởng thành cho đến lớn: cùng tạo ra 1 vỏ bọc hoàn hảo cho thân phận, hình ảnh của mình.

Và mọi chuyện bắt đầu từ đó.

Nhưng dĩ nhiên, người phụ nữ sẽ khó mà hành động nếu chỉ có một mình. Họ cần một người ‘đồng hành’, và chắc chắn đó phải là 1 người đàn ông.

Trong Bạch Dạ Hành thì đó là Ryo. Còn Gone Girl thì đó là Nick Dunne.

Nick Dunne qua hoá thân của Ben Affleck.

Tuy nhiên vai trò của 2 nhân vật này vừa giống lại vừa khác nhau. Ryo thì suốt đời 1 mực yêu thương che chở cho Yukiho, sẵn sàng vì cô ta mà sống trong bóng tối, làm tất cả mọi tội ác 1 cách mù quáng. Còn Nick Dunne thì là 1 anh bạn trai rồi thành chồng, đẹp mã, có tài, nhưng hơi ‘ngây ngô’, vô tâm và có những bí mật riêng tư, trong mối quan hệ với Amy thì vừa tìm cách đối chọi lại với cô vợ của mình, vừa tìm cách ‘hoà thuận’ để duy trì cuộc sống hôn nhân.

Quay trở lại với 2 nhân vật chính, để có thể duy trì được vỏ bọc và từng bước thực hiện mục tiêu của mình. Họ phải lên những kế hoạch thật hoàn hảo, giải quyết những vật cản đường (là những người vô tình hay bất ngờ khám phá ra một sự thật nào đó có hại cho họ) và rất thông minh, có tài xoay sở để giải quyết những tình huống phát sinh sao cho có lợi nhất về phía mình, không chỉ ở hiện tại mà cho cả tương lai lâu dài sau đó.

Ở cả 2 câu chuyện thì đều có mấu chốt của 1 vấn đề. Bạch Dạ Hành & Yukiho thì là cái quá khứ ghê gớm (cố sát mẹ ruột và tiếp tay cho Ryo giết cha cậu ta) cần phải che dấu suốt đời. Còn Amy thì là mối hôn nhân ngày càng rệu rã với anh chồng ngoại tình và chỉ biết tiêu xài tiền của vợ.

Nếu Yukiho là chủ mưu gây ra hết tội ác này đến tội ác kia, dối trá, lừa lọc, giăng bẫy, hãm hại vì mục đích che dấu quá khứ và tìm mọi cách bước lên đỉnh của vinh quang, tiền tài. Thì Amy lại chủ động lập kế hoạch, đưa ông chồng chán chường của mình vào bẫy, muốn người chồng phải nếm trải cảm giác bị cả nước Mỹ ghét bỏ, và hơn thế, là nguy cơ nhận lãnh 1 kết cục bi thảm nhất: án tử hình vì tội giết vợ.

Yukiho đi từ thấp lên đến cao: con nhà nghèo, bị khinh ghét trở thành người phụ nữ đầy tiền tài, nhan sắc, danh tiếng. Amy đi từ cao đến tận đáy: dân Ivy League, con nhà quyền quý cao sang, phải từ bỏ New York về vùng nông thôn sống ru rú buồn tẻ.

Nhưng đâu là động lực sâu sa nhất, đẩy cả 2 con người này đến những hành động tận cùng như vậy? Câu trả lời chỉ có là: họ không có tình yêu thương. Với bất kỳ ai. Sự căm ghét và bất mãn qua năm tháng được chôn vùi, nung đỏ như sắt thép và đến lúc cần ra tay thì cực điểm của lạnh lùng.

Họ đều có trí óc, duyên dáng và đài các bên ngoài, nhưng bên trong thì sẵn sàng làm mọi thứ để nổi loạn và thâu tóm tất cả.

Họ bị ám ảnh, bởi sự ghen tuông, hận thù, tình yêu, quyền lực, ham muốn, danh vọng đến mức điên loạn.

Và kết cục của cả 2 nhân vật? Rất tiếc là không có cái ‘ác giả ác báo’ công bằng như những truyện Việt Nam. Cả 2 đều thoát thân ở đoạn cuối cùng. Nhờ vào đâu?

Yukiho thì đó là nhớ Ryo, người sẵn sàng lấy cái chết của chính mình để bảo vệ cho nàng. Còn Amy thì dùng hình nhân thế mạng là gã bồ cũ từng mê muội bám theo mình. Vâng, vẫn là những người đàn ông. Bởi thế mới nói, phụ nữ dù là thời nào, nếu biết dùng cả nhan sắc lẫn đầu óc kèm theo 1 trái tim lạnh lẽo nữa thì đàn ông chắc chắn chỉ có chết vì ả mà thôi.

Tạm chia tay 2 nhân vật chính, ta sẽ nói đến điểm giống nhau quan trọng tiếp theo của 2 tác phẩm này.

Đó là đạo diễn David Fincher & tác giả Higashino Keigo.

Đạo diễn David Fincher

David Fincher là 1 đạo diễn nối tiếng với những tác phẩm … chuyển thể từ tiểu thuyết hay sách. Điển hình là Se7ven, Fight Club, The Social Network hay The Curios Case of Benjamin Button đều là chuyển thể hết.

Higashino Keigo thì lại là 1 tác gia chuyên về trinh thám và rất nhiều các tác phẩm của ông được chuyển thể thành phim truyện, phim truyền hình. Thậm chí ông còn viết kịch bản phim luôn.

Cả David Fincher và Higashino Keigo đều là người rất chú ý đến những chi tiết nhỏ. Chi tiết nhỏ làm nên câu chuyện lớn. Xem Gone Girl sẽ thấy cách David Fincher xử lý từng chi tiết nhỏ nhặt kỹ càng đến mức nào. Cách tạo hình nhân vật chính, phụ, các câu chuyện lồng ghép vào, những lời thoại đầy tính châm biếm và motip hài hước chua cay. Và nhất là cách ông chỉ đạo diễn xuất lẫn cú máy để chuyển trạng thái và nhịp phim rất nhanh. Từ 1 cảnh ban đầu thấy rất bình thường nhưng quay qua 1 chút là thấy có không khí căng thẳng và rùng rợn.

Higashino Keigo thì với Bạch Dạ Hành, ông xây dựng 1 đường dây các nhân vật phụ rất nhiều, nhưng tất cả đều nối kết với nhau như 1 cái sơ đồ xoay quanh 2 nhân vật chính. Và cũng chính nhờ những nhân vật phụ, và rất nhiều các chi tiết nhỏ xây dựng 1 cách logic liên kết nhau, mà khiến người đọc hình thành nên rất nhiều những liên tưởng nằm bên ngoài cuốn sách, không phải do tác giả tự ý nêu ra.

Nhưng có 1 điểm mà David Fincher làm được ở Gone Girl mà tôi đánh giá cao hơn những tác phẩm khác của ông. Đó là việc ông tạo ra một mạch phim và biên kịch đưa vào rất nhiều yếu tố hài hước châm biếm. Rõ ràng là mình đang xem một phim thể loại tâm lý, hình sự, nhưng mà khán giả phải liên tục bật cười vì những lời thoại và cách tình huống lồng ghép vào.

Ở phim này, nếu có 1 điểm chưa hoàn hảo, thì đó là cách xây dựng nhân vật người chồng của Amy. Rõ ràng từ đầu cho thấy anh chồng là 1 kẻ hết thời, khá bê tha, lại ngoại tình với 1 em ngực to não phẳng, rồi chẳng lo làm ăn, chẳng hiểu biết gì đến tâm lý vợ mình. Và anh ta bị cuốn vào cái bẫy mà cô ả đã chuẩn bị sẵn chu đáo. Nhưng đến nửa cuối phim thì anh chồng tự nhiên ‘thông minh’ đột xuất, tự mình tìm ra lời giải cho những vấn đề.

Thật ra tôi nghĩ chính David Fincher cũng nhận thấy điểm này ở bộ phim nên phải có 2 nhân vật phụ là tay luật sư và cô em gái, là 2 người đồng hành cùng anh chồng trong việc tìm ra Amy, lật tẩy mọi quân bài và âm mưu của cô ả. Nhưng có vẻ như 2 nhân vật phụ này chưa được thành công cho lắm với vai trò trợ giúp.

Ngoài điểm đó ra thì Gone Girl xứng đáng là một trong những phim hay nhất năm nay, và David Fincher cùng biên kịch cho phim này xứng đáng 1 đề cử Oscars xuất sắc nhất. À quên, giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất cho Rosamund Pike cũng hợp lý nhưng e là còn quá sớm để cô nàng được nhận :).

Nhảy, Nhảy, Nhảy.

Hôm nay đọc xong ‘Nhảy, Nhảy, Nhảy‘ của Murakami.

Cuốn này không nằm trong bộ ba ‘The Trilogy of The Rat‘ (gồm ‘Hear The Wind Sing’, ‘Pinballl, 1973’ & ‘The Wild Sheep Chase’) nhưng cũng tiếp theo câu chuyện về nhân vật không tên, khách sạn Cá Heo & Người Cừu từ ‘The Wild Sheep Chase‘.

Cuốn này nối tiếp câu chuyện từ ‘The Wild Sheep Chase‘, nhưng ở giữa 2 cuốn đó Murakami có viết ‘Hard-Boiled Wonderland and The End of The World’‘Norwegian Wood’. Vì vậy khi đọc ‘Dance, Dance, Dance’ tôi có một cảm giác rằng cuốn này Murakami viết với những ảnh hưởng từ 2 cuốn ngay trước đó.

Cụ thể là nhân vật Gontada thì giống Nagasawa và câu chuyện của nhân vật nam chính cũng khá giống Watanabe phần nào ở chỗ anh ta mang trong tâm trí bóng hình của cô gái điếm Kiki nên chỉ chú tâm đi tìm cô ấy, rồi chứng kiến những người xung quanh mình lần lượt chết, nhưng cuối cùng thì sau những biến cố đó lại tìm thấy tình yêu đích thực với một người con gái khác.

Còn giống ‘Hard-Boiled Wonderland and the End of the World‘ thì không nhiều, chỉ là ở chỗ một thế giới khác tồn tại song song với hiện thực, và ở nơi đó có nhân vật Người Cừu. Đó là thế giới ấy mỗi lần nhân vật chính lạc vào là lại cảm thấy như đó là nơi ‘tận cùng thế giới’.

Đọc ‘Dance, Dance, Dance‘ thì thấy mô-típ vẫn là nhân vật nam chính có cuộc sống bình thường, nhưng bị lôi vào những hiện tượng và biến cố khác thường. Nhân vật nam này cho dù chỉ cần làm việc chăm chỉ trong vài tháng nhưng có thể sống thoải mái, vô lo trong 1 thời gian nhất định. Chưa kể là được mời đi du lịch Hawaii, được đưa gái đẹp đến tận nơi cho … giải toả, rồi lúc nào cũng sẵn có beer, có rượu, được ăn ngon, nghe nhạc hay (chỉ có mặc đẹp là không thôi). Và tất cả những gì nhân vật nam đó phải làm là tận hưởng hết để tìm kiếm và giải quyết những vấn đề nội tâm của mình.

Đọc ‘Dance, Dance, Dance‘ tôi không thấy nhiều cảm xúc nhức nhối hay hoang mang như những tác phẩm khác của Murakami, mà thấy nó gần như là thuần giải trí. Cảm xúc chỉ lên cao trào ở một vài đoạn mà nhất là gần cuối. Nhưng khi xong thì thấy hơi hụt hẫng một chút. Có lẽ do kỳ vọng hơi nhiều. Nhưng cũng chẳng hề gì. Vì ở cuốn sách này, tôi tìm thấy cho mình một điểm đáng lưu ý khác.

Đó là tác giả đề cập đến cái gọi là “xã hội tư bản bậc cao“. Cụ thể và tiêu biểu nhất là ở đoạn này:

Hệ thống (tư duy) của cậu có thể không còn đúng trong thời điểm này nữa. Nó đã ra đi cùng với những bộ âm ly ống chân không tự làm bằng tay rồi. Thay vì cứ phí phạm thời gian công sức của mình, cậu nên đi mua một bộ bán dẫn mới. Rẻ hơn và tốt hơn rất nhiều. Và nếu như bị hỏng, ta có thể gọi người đến thay thế nhanh chóng. Khi nó cũ, cậu có thể đem bán. Hệ thống của cậu không quá kín kẽ đâu con trai ạ. Ngày xửa ngày xưa, nó còn có thể có giá trị. Nhưng không phải bây giờ. Ngày nay đồng tiền mới là thứ có tiếng nói nhất. Tiền có thể mua được mọi thứ. Cậu có thể mua những phần rời rạc rồi ghép chúng với nhau. Rất đơn giản. Cũng không tệ đâu. Cứ loanh quanh với cái hệ thống của cậu thì rồi cậu sẽ trở nên lạc hậu. Như vậy cậu sẽ không thể rẽ ngoặt gọn gàng và chỉ tổ làm vướng chân mọi người. 

Như vậy có thể hiểu là, hệ thống tư duy ngày trước của xã hội tư bản là: cá nhân con người giữ vị trí trung tâm của mọi thứ. Con người kiệt xuất sẽ tạo nên những giá trị, bao gồm cả tinh thần lẫn vật chất. Điển hình như là Steve Jobs. Theo quy luật tự nhiên thì sau một thời gian dài các giá trị vật chất và tinh thần sẽ được tạo ra đến một mức độ nào đó thì sẽ trở nên…dư thừa. Và lúc này hệ thống tư duy cũng bắt đầu thay đổi. Con người đánh mất dần vị trí trung tâm của mình mà để cho đồng tiền và vật chất thay thế.

Các hệ thống nền tảng của xã hội tư bản bậc cao ấy di chuyển và lan truyền đến khắp nơi, như một thứ không khí mà ta buộc phải hít vào mỗi ngày. Và gần như lập tức, giờ đây bạn sẽ thấy rằng mình đang ở Việt Nam, bạn đi làm ngày 8 tiếng, kiếm được 1 khoản lương vừa đủ tiêu, đang ôm mộng sẽ làm một thứ gì đó theo tư tưởng như … Steve Jobs.  Nhưng một ngày kia bạn được một công ty nào đó gọi đến và bảo rằng “chúng tôi biết anh đã làm được cái này, cái kia. Chúng tôi đánh giá cao năng lực của anh. Và bây giờ chúng tôi có từng này tiền, chúng tôi có mục tiêu thế này, anh không cần phải tư duy hay sáng tạo gì nhiều, anh chỉ cần theo các kế hoạch đã sẵn có rồi. Anh xem có muốn làm không?” Theo bạn thì nếu đó là một số tiền hậu hĩnh hơn mức lương bạn đang nhận hàng tháng, và đó là một công việc mà bạn cũng chẳng yêu thích đi chăng nữa (nhưng không trái với lương tâm hay vi phạm pháp luật gì cả), thì liệu bạn có từ chối để mong tiếp tục tìm kiếm cái mà mình thật sự đang mơ đến hay không? Chắc đến 80% là không nhỉ? Ai lại ngu đến thế cơ chứ!

Đó là ở Việt Nam. Còn bây giờ, hãy hướng về các nước phương Tây, nơi sản sinh ra cái gọi là “xã hội tư bản bậc cao” này xem thử. Ta sẽ thấy gì?

Phong trào chiếm lấy phố Wall đã nổ ra tại New York trong vòng 2 tuần qua và đang lan rộng ra khắp thế giới. Các cuộc biểu tình đã được lên kế hoạch tại 951 thành phố từ Bắc Mỹ, đến Châu Âu, Châu Á và cả Châu Phi (theo Tuổi Trẻ ngày 16.10.2011). Cho dù có những nơi chỉ có khoảng trăm người (Đài Loan), hay có nơi đến cả chục ngàn người (London) thì phong trào này đang thật sự là một làn sóng mạnh mẽ càn quét qua tất cả các nước tư bản. Sau những cuộc khủng hoảng về tài chính, nợ công của Châu Âu, thất nghiệp ở Bắc Mỹ, giờ đây những người có thu nhập trung bình, hay thấp, những người đang nai lưng ra làm lụng để rồi nộp thuế cho các chính trị gia, trả nợ hay lãi suất cho ngân hàng đã mạnh dạn đứng lên phản đối hệ thống kinh tế, chính trị ở chính nước mình. Họ chỉ trích sự tham lam của giới nhà giàu, sự bất lực của các chính trị gia và mong muốn đòi sự công bằng, đòi sự thay đổi mà ở đó quyền lợi của họ được đảm bảo hơn.

Chưa biết phong trào này liệu có thật sự thành công, nhưng ít nhiều nó cũng cho chúng ta thấy một cái nhìn khách quan về thế giới hôm nay. Và hãy thử nhìn ở ngay chính đất nước mình, bạn có thấy những người quá giàu, sống quá sung sướng với xe hơi, nhà biệt thự, căn hộ cao cấp, hàng hiệu, tiền tỷ, còn người thì quá nghèo không kham nổi ngày ba bữa ăn? Khoảng cách ngày càng lớn, tỷ lệ người giàu so với người nghèo quá chênh lệch. Và nếu chính phủ không có những chính sách để thay đổi thì chắc chắn không xa mâu thuẫn xã hội sẽ có ngày bùng nổ.

Nói xa xôi vậy chứ từ đây cho đến lúc đó, tất cả những gì ta có thể làm là : ‘nếu nhạc nổi lên, bạn nghe thấy giai điệu, thì hãy để cơ thể mình chuyển động theo nhịp điệu đó. Hãy nhảy, nhảy, nhảy, mà thôi.’

Phía sau tình yêu.

Đêm nay sau khi đọc xong “Phía sau nghi can X”, một nỗi buồn bỗng ập đến với tôi.

Chẳng thể nào ngờ câu chuyện lại có 1 kết thúc như vậy.

Đó không phải là 1 chuyện trinh thám đơn thuần.

Đó không chỉ là việc tìm cách giải 1 bài toán khó và việc nghĩ ra bài toán đó, cái nào khó hơn.

Mà đó còn là …

Vì tình yêu, con người ta có thể đi xa đến đâu ?

Vì tình yêu, con người ta có thể làm được những gì ? Dám chấp nhận những gì ?

Và điều gì sẽ còn lại, phía sau tình yêu … ?

Một lần nữa, những câu trả lời rồi sẽ qua đi, chỉ có câu hỏi là vẫn còn ở lại.

Những ngày này, giữa bộn bề công việc, tôi cảm thấy mình vẫn còn nhiều khoảng trống.

Những cảm xúc vừa mới có đó, lại thấy bỗng mất hút vào khoảng không đầy im lặng.

Tôi chỉ tự hỏi, mình cần phải làm gì … ?

Một ngày của mọi ngày qua.

Thứ 7, một ngày cuối tháng 02, 2010.

Một ngày đặc biệt đối với riêng tôi.

Một ngày mà tôi cảm nhận được thật nhiều cảm xúc, từ ở chính ở bên trong mình.

Bây giờ đã qua nửa đêm.

Tôi ngồi trước màn hình laptop và cố gắng ghi lại những cảm xúc này

Vì tôi muốn lưu giữ lại.

Cho bây giờ. Và mãi mãi.

Sáng: Cafe

Tôi thức dậy.

Sau 2 tháng qua, lần đầu tiên tôi nghĩ rằng mình đã ngủ mà không mộng mị.

Cảm thấy nhẹ nhõm. Tôi rời khỏi nhà. Để tự thưởng cho mình 1 tách cafe.

Tôi ngồi một mình giữa trung tâm thành phố.

Cảm nhận thấy gió thổi, nắng chiếu, hương vị của cafe và mùi thơm của bánh mì.

Tôi nhìn thấy mọi người trước mặt chuyển động.

Và mọi người xung quanh nói cười.

Giữa lòng thành phố, một đô thị đầy sống động.

Tôi nghe BritPop và playlist shuffle đến “Fix You” của Coldplay.

Tôi lắng nghe, nhận ra rằng mình không còn tuyệt vọng nữa.

Cho dù nỗi buồn vẫn còn ở đó…

Chiều: Film

Thật là trùng hợp khi trong 1 khoảng thời gian ngắn đã có đến 2 người nhắc với tôi về Vương Gia Vệ.

Moonie Mun, gợi ý rằng tôi nên xem “Chung King Express”.

Và tôi đã xem.

Cho đến khi film kết thúc, tất cả những gì tôi có thể làm là … mỉm cười :D.

Film thật dễ thương. Rất dễ thương. Quá dễ thương.

Tôi thích câu chuyện thứ 2 hơn câu chuyện thứ nhất.

Nữ diễn viên có tích cách kỳ lạ, và dễ thương vô cùng.

Anh chàng cảnh sát do Lương Triều Vỹ đóng cũng quá sức dễ thương.

Dù cho anh ta đang bị bỏ rơi. Trái tim anh đang tan vỡ vì 1 người con gái.

Nhưng những gì anh làm là … trò chuyện với những đồ vật trong căn hộ nhỏ của mình.

Và tự nói thay cho chúng nỗi buồn của chính anh.

Bởi vì tôi đồng cảm với nhân vật, với câu chuyện.

Nên với 1 kết thúc lại rất … dễ thương nữa, tôi chỉ có thể mỉm cười.

“Chung King Express” từ nay sẽ nằm trong danh sách film yêu thích của tôi.

Và sẽ là film mà tôi tích cực mang đi giới thiệu cho những ai có 1 trái tim tan vỡ.

Tối: Nhạc

Tìm cái gì đó để nghe, vô tình tôi lướt đến album “A Weekend In The City” của Bloc Party.

Bloc Party là 1 Indie Alternative Rock band của Anh.

Trước đó tôi đã từng nghe album này một lần rồi.

Nhưng tối nay nghe lại, tôi không ngờ là mình lại thấy nó hay đến vậy.

Hay thật sự !

Từ bài mở đầu cho đến bài kết thúc và nhất là bài “I Still Remember”, bài nào cũng tuyệt.

Thật là thoải mái khi được chìm vào đúng thứ âm nhạc mà mình tìm kiếm cho 1 tối cuối tuần.

Đêm: Sách

Tôi ngồi đọc hết cuốn sách do chính Moonie Mun dịch và tặng cho tôi hôm qua

“Chuyến phiêu lưu diệu kỳ của Edward Tulane”

Đã bao lâu rồi tôi không đọc 1 cuốn sách dành cho thiếu nhi nhỉ ?

Có lẽ là đến cả chục năm rồi.

Nhưng cuốn sách này, cho đến khi đọc xong, tôi không hề nghĩ rằng nó là 1 cuốn sách dành cho thiếu nhi đơn thuần.

Khi đọc xong và gấp sách lại, một cảm giác ngọt ngào như chảy xuyên qua tôi

Và sự yên bình đọng lại.

Rất yên bình.

Trái tim tan vỡ rồi tan vỡ

sống bằng tan vỡ.

Cần phải ra đi

qua bóng tối rồi bóng tối dày nặng hơn

và không quay lại.

trích “Cây Thử thách” của Stanley Knitz.

Yêu thương đã khó

Trái tim tan vỡ thì không gì khổ đau hơn

Học cách chấp nhận hoàn toàn điều đó lại càng khó hơn gấp bội.

Nhưng để có thể mở cửa trái tim một lần nữa, để yêu thương, thì là 1 hành trình đầy thử thách, của lòng kiên nhẫn, và sự chân thành.

Tôi chỉ tạm khép cửa trái tim mình

và sẽ mở nó ra, một lần nữa

sẽ sớm mà thôi.

Thế đó, thế là tôi đã có đủ 1 ngày.

Một ngày sống thật sự

Cho riêng mình mà thôi.

P.S: Một lần nữa cám ơn Moonie Mun, vì cuốn sách này, vì lời đề tặng & vì bộ film.

Xong “Biên niên ký chim vặn dây cót” (lần 2)

Với dự định sẽ từ từ đọc lại lần lượt các tác phẩm của Murakami, tôi đã bắt đầu bằng việc đọc lại “Biên niên ký chim văn dây cót”.

Tôi không nhớ rõ lần đầu tiên tôi đọc cuốn này là khi nào.

Nhưng trước đó thì những nắm bắt của tôi khá là mơ hồ, không rõ rệt.

Lần này, tranh thủ mấy ngày Tết vừa qua, tôi đã đọc xong.

Và dĩ nhiên lần này tôi đã cảm nhận rõ ràng hơn về những yếu tố cốt lõi của cuốn tiểu thuyết này.

Sự đấu tranh với CÁI ÁC, để vượt qua nó, chế ngự nó và tìm thấy ý nghĩa của chính mình.

Lần đầu tiên, như trong phần trả lời phỏng vấn, Murakami đã nói rằng đây là tác phẩm đầu tiên mà trong đó, ông viết về CÁI ÁC.

CÁI ÁC thật sự.

CÁI ÁC thể hiện dưới nhiều dạng, nhiều hình thức.

Mà một trong những hình thức đó là Chiến tranh.

Không phải lúc nào trong cuộc chiến chống lại CÁI ÁC, CÁI THIỆN cũng thắng.

Đôi khi là thất bại. Nhưng may thay, nhiều trong số đó, CÁI THIỆN đã chế ngự được CÁI ÁC.

Tôi rất thích phần phỏng vấn được Nhã Nam thực hiện với Murakami (dịch giả Trần Tiễn Cao Đăng đặt câu hỏi).

Đọc phần phỏng vấn này, tôi cảm thấy có gì đó rất vui thích, có lẽ là bởi Murakami là tiểu thuyết gia mà tôi yêu thích nhất.

* Nếu người ta đề nghị ông có một lời khuyên, chỉ một lời thôi, cho những nhà văn Việt Nam có khát vọng được thừa nhận trên phạm vi thế giới, ông sẽ nói gì ?

– Đến năm 29 tuổi tôi mới bắt đầu viết. Trước thời gian đó tôi chẳng có gì để viết. Đôi khi bạn phải sống cuộc đời mình cho hết sức, hết lòng, hết mực chân thành, sau đó bạn mới tìm thấy một cái gì đó của riêng mình để viết. Đây không phải một lời khuyên. Đơn giản là chính tôi đã trải qua như thế.

Haruki Murakami

J.D. Salinger.

Hôm nay báo Tuổi Trẻ đưa tin, nhà văn J.D.Salinger đã qua đời tại nhà riêng, lý do mất là do nguyên nhân tự nhiên. Thọ 91 tuổi.

J.D. Salinger năm 1950

J.D. Salinger nổi tiếng với cuốn tiểu thuyết “The Catcher in The Rye” – tên bản dịch ở Việt Nam là “Bắt Trẻ Đồng Xanh” – từ năm 1951.

J.D. Salinger là 1 người New York, sinh ra và lớn lên tại Manhattan.

Tác phẩm cuối cùng được xuất bản của ông là “Hapworth 16, 1924” trên tờ The New Yorker từ năm 1965.

Từ năm 1980, ông đã không còn chấp nhân và xuất hiện trong bất cứ 1 cuộc phỏng vấn nào nữa.

Ông hoàn toàn sống 1 cuộc sống ẩn dật, giữ mình cách xa công chúng, với thế giới bên ngoài.

Thậm chí ông còn tiến hành kiện tất cả những ai định tiết lộ hay viết về tiểu sử đời mình, trong đó có cả người con gái Margaret Salinger.

J.D. SalingerHarper Lee (tác giả của “To Kill A Mocking Bird” – bản dịch tiếng Việt là “Giết Con Chim Nhại”) là 2 nhà văn tiêu biểu cho lối sống ẩn dật, tách biệt khỏi thế giới sau khi tác phẩm của mình nổi tiếng.

Giờ đây, chúc ông yên nghỉ ngàn thu, hoàn toàn tách biệt khỏi thế giới này.

P.S: Tôi viết entry này, vì thật trùng hợp khi những ngày qua, tôi đang đọc “Bắt Trẻ Đồng Xanh“. Và thực tình là, cuốn sách này, văn phong của J.D. Salinger khác xa với những gì mà tôi vẫn thường quen đọc. Hơi khó làm quen. Nhưng tôi không định bỏ giữa chừng.