Era

Nếu ngồi tính nhẩm xem ngoài nhà bố mẹ ra, nơi nào gắn bó với tôi lâu nhất, thì đó chính là Era.

Era là một trong những quán/tiệm cafe đầu tiên tôi đến, vào cái thời mới tập tành biết ‘đi cafe’. Đó là năm 2002, tôi đang học năm lớp 12 trường PTTH Phan Đăng Lưu, đến nay tròn 15 năm rồi đấy.

Đã có 1 thời gian, tôi xem Era như ‘căn phòng thứ 2’ song song với ngôi nhà mình. Cứ đi ra đường mà không biết đi đâu thì rẽ vào Era là yên tâm nhất. Cứ có chuyện gì bức bối trong lòng, vào Era ngồi đã rồi sẽ tính sau.

Tôi nhớ con đường Trần Quốc Thảo là nơi tôi hay thích đi vòng qua rồi mới về nhà sau những buổi học thêm ca tối. Bởi lẽ đường này và đường Phùng Khắc Khoan là 2 con đường nhiều cây cao, đẹp, mát, yên tĩnh ít xe cộ. Và tôi đã rất nhiều lần đi ngang nhìn từ ngoài vào Era, thấy những ngọn nến lung linh sau ô cửa kính lớn. Để rồi đến một buổi tối trời mưa tầm tã, tôi đã lấy hết can đảm chở cô bạn gái đầu tiên vào thẳng quán cùng lời nói dối: “Hoàng đã vào rồi, quán này sáng lắm chứ không tối đâu”.

Hình chụp bằng máy Sony của Khương và lens Leica Sumilux 35 1.4

Đó là lần đầu tiên tôi bước chân vào quán cách đây 15 năm. Và quả thật là vào rồi mới thấy, ở bên trong Era đủ sáng, đủ ấm và đủ riêng tư để ngồi 1 lần, và giờ là cả 1 đời.

­Era, là nơi chứng kiến mối tình đầu của tôi, và chứng kiến những tan vỡ, những hẹn hò, những cô đơn, mệt mỏi lẫn niềm vui.

Ở Era có 1 bầu không khí riêng, với cái bàn sát ô cửa kính gợi nhớ đến cafe Tùng Đà Lạt. Nhưng bầu không khí ở Era trầm mặc hơn Tùng nhiều. Mỗi góc bàn như 1 thế giới riêng. Những người đến Era để uống cafe cũng thật lạ, dường như bước vào sau cánh cửa gỗ ấy, không ai bảo ai, tự động gọi những thứ đồ uống đơn giản giống nhau mà chẳng cần liếc nhìn vào menu làm gì. Rồi họ ngồi lặng im với cái thế giới riêng của mình.

Hình chụp bằng máy Sony của Khương & lens Leica Sumilux 35 1.4

Và ở Era, tôi tìm thấy cho mình một gười bạn tri âm, tri kỷ: Lê Công Lý.

Về sau này, sau những biến cố, tôi đã 1 thời gian không bước chân vào Era lại. Rời xa cái bầu không khí đặc quánh ám đầy khói thuốc đó, bước đi tìm những không gian sáng sủa, rộng rãi hơn. Nhưng lâu lâu như một nỗi nhớ nhà, tôi lại tạt vào Era ngồi 1 lúc, chỉ ngồi những buổi sớm sớm hoặc giấc ban trưa. Bởi từ sau này, tôi hoàn toàn thay đổi thói quen, không bao giờ cafe vào buổi tối.

Và nhất là, tôi chỉ đến Era mỗi lần tiếp Lý, tiếp Khương trở lại Sài Gòn. Với bạn tri kỷ, ngồi Era như là được về nhà.

Hình chụp bằng máy Sony của Khương & lens Leica Sumilux 35 1.4

Một nơi chốn như vậy, phải mất đến 15 năm tôi mới viết cho nó trọn vẹn được vài dòng, tạm gọi là lưu giữ lại cả 1 miền ký ức đã qua.

Advertisements

Tạm biệt nhé, Zuiko!

Đây là tấm hình nằm trong cuộn film cuối cùng tôi chụp bằng bộ máy Olympus yêu quý: body OM2-n MD & ống kính Zuiko 35 f2 MC.

 

mùa hè chiều thẳng đứng

mùa hè chiều thẳng đứng – film Kodak Gold 200

Trong số tất cả những loại máy film 35mm mà tôi từng sở hữu, thì bộ Olympus này là tôi thích sử dụng nhất. Phần tính tiện lợi dễ sử dụng, phần vì đa số sau khi chụp tráng scan ra đều có hình đẹp ưng ý, và tuyệt đối ổn định, chưa hỏng hóc bao giờ.

Body Olympus thì có lẽ không cần phải nói nhiều, khi mà rất nhiều trang đánh giá thiết bị đã xếp dòng OM của Olympus vào trong số những body máy film đáng sở hữu nhất. Bởi những đặc điểm: gọn nhẹ, thiết kế đẹp, thân thiện với người sử dụng và nhất là có hệ thống đo sáng TTL (through the lens – qua ống kính) rất ổn định, chính xác. Hệ thống đo sáng TTL trên dòng OM của Olympus bắt đầu từ OM-2 được Olympus quảng bá là hệ thống đo sáng trực tiếp nguồn sáng đi qua ống kính đầu tiên cho máy film 35mm trên thế giới.

Và quả thật từ lúc chụp với body OM2-n, chưa cuộn film nào của tôi bị đo sáng sai cả.

Ngoài việc sở hữu 1 body đầy đủ tính năng và đáng tin cậy, gọn nhẹ, đẹp đẽ như vậy, thì mục đích của đa số người chơi khi đến với Olympus là bởi vì cái danh tiếng: ‘Leica Châu Á’.

Thật ra cái danh tiếng này cũng chẳng biết xuất phát từ đâu, hay do các bác mê đắm Olympus ở Việt Nam đồn thổi mà thành. Tuy nhiên 1 thực tế đã được chứng minh đó là, các ống kính với tên gọi Zuiko của Olympus thật sự rất đáng chơi, đáng chụp.

Để có thể so sánh với Leica thì có lẽ là một chuyện tiếu lâm xa vời, nhưng trước hết đa số các ống kính Zuiko của Olympus được thiết kế nhỏ gọn, tinh xảo, một đặc điểm mà đa số các ống kính đến từ các hãng khác của Nhật đều không có.

Thêm nữa, chất lượng quang học và hình ảnh từ các ống kính thuộc dòng Zuiko này đều từ khá tốt cho đến rất tốt, tuỳ vào đời ống kính, series sản xuất và loại ống kính.

Tôi đã may mắn được trải nghiệm kha khá các ống Zuiko bao gồm: 55mm f1.2 G.Zuiko, 50 f1.4 MC, 28mm f2.8 MC, 28mm f2 MC, 135 f2.8 MC và 35 f2 MC.

Và ống kính cuối cùng mà tôi giữ lại cùng với body OM2-n là 35 f2 MC. Lý do là bởi, tiêu cự 35mm là tiêu cự vàng: không rộng quá, không hẹp quá, bao phủ từ các thể loại ảnh từ đường phố cho đến nhân vật, từ toàn cảnh cho đến đặc tả.

Bạn muốn mở khẩu xoá phông & bokeh lung linh: hãy chụp ở f2, dof rất đẹp, mịn màng, bokeh mượt mà, lung linh. Bạn muốn nét tất cả toàn cảnh và nổi khối? Hãy khép khẩu ở f5.6, chi tiết sẽ được thể hiện đầy đủ.

Và cái điều cuối cùng mà tôi muốn nói về Zuiko, sau một khoảng thời gian trải nghiệm chưa gọi là đủ lắm nhưng đã phải chia tay, đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận được, chất ảnh riêng biệt của dòng ống kính này.

ở công viên

ở công viên – film Fuji 100

Đó là sự mềm mại. Ống kính Zuiko nét không căng, cứng như Carl Zeiss. Màu và tương phản cũng không sắc và rực rỡ. Nhưng chính sự mềm mại, uyển chuyển nhẹ nhàng, như chính cái tên Zuiko, là cái khiến nhiều người chơi phải mềm lòng, lưu luyến. Một chất ảnh rất đặc trưng và đặc biệt, của riêng những người nghệ nhân làm ống kính đến từ xứ sở hoa anh đào.

Phải nói rằng dù sao tôi cũng đã có đủ may mắn, để chụp được rất nhiều thứ với bộ máy nói trên, và trong một lần chụp 1 cuộn film rồi mang sang 1 lab nổi tiếng nhất Bangkok để tráng scan, tôi mới phát hiện ra chất ảnh đặc trưng đó của ống kính Zuiko.

Và như thế, với một người chơi film nghiệp dư như tôi, cũng đủ mãn nguyện rồi.

Tạm biệt nhé, Zuiko.

Hình Ảnh Làm Đổi Thay Lịch Sử: Tại Sao Thế Giới Cần Đến Nhiếp Ảnh Gia Báo Chí.

Chưa bao giờ chụp một tấm ảnh lại dễ dàng như thế, nhưng cũng chưa bao giờ lại khó khăn đến thế để chụp một tấm ảnh thật sự nói lên được điều gì đó quan trọng với thế giới. 

Bài viết của David Rohde, ngày 18 tháng 12 năm 2013, đăng trên tờ The Atlantic, dịch bởi indie glory.

Tuần này, Ron Haviv đã nói với tôi lần đầu tiên một trong những bức ảnh của anh ấy đã thay đổi lịch sử.

Nhiếp ảnh gia chiến tranh nổi tiếng bị bao bọc bởi những tác phẩm để đời, mà tất cả trong số đó đang được triển lãm tại Anastasia Photo Gallery ở New York. Ở tuổi 23, Haviv đã chụp tấm ảnh một người đàn ông, ủng hộ nhà độc tài Panama Tướng Manuel Noriega, đánh đập một ông già người đã bầu chọn cho lãnh đạo phe đối lập, phó thủ tướng Panama.

Ron Haviv, Panama City, 1989

Điều gây chấn động ở tấm hình đó không chỉ bởi màu máu nhuộm đỏ thẫm chiếc áo ông già kia đang mặc, mà chính là hình ảnh những người lính Panama đứng đằng sau cách đó vài mét mà chẳng hề làm gì để bảo vệ cho ông gìa này. Tấm ảnh đó đã xuất hiện trên bìa của Time, Newsweek, và U.S News and World Report. Vài tháng sau, Tổng thống George Bush đã trưng ra tấm ảnh này trong bài diễn văn biện hộ cho hành động xâm lược Panama của Hoa Kỳ.

Và đột nhiên như thế,’ Haviv nói, ‘Tôi đã hiểu tại sao những gì mình đang làm đang tiến ra thế giới và tạo nên lẫn gây ra những phản hồi. Nó giúp củng cố thêm khát khao của tôi được biến công việc này thành lẽ sống.

Một phần tư thế kỷ sau đó, nhiếp ảnh giờ đây đã trở thành phương tiện truyền thông tối ưu của thời đại chúng ta. Những công nghệ tân tiến đầy chóng mặt cho phép 1 số lượng hình ảnh không tin được – nửa tỷ 1 ngày – được chụp và tải lên trực tuyến. Sự tối tân của công nghệ web và điện thoại di dộng thông minh càng làm cho việc kiếm sống của các nhiếp ảnh gia thực thụ trở nên khó khăn hơn bao giờ hết.

Haviv, thành viên sáng lập của VII, một tổ chức đại diện về nhiếp ảnh cho các nhiếp ảnh gia (giống Magnum), nói rằng giờ đây số lượng các tạp chí và báo tờ gửi nhiếp ảnh gia của mình đi đưa tin các sự kiện trên thế giới chỉ còn đếm trên đầu ngón tay. Haviv lo sợ rằng những hình ảnh mang tính biểu tượng và có khả năng đánh động được nhận thức của con người ngày một biến mất.

Người tị nạn Rwandan Hutu ở Zaire năm 1994 chụp bởi Ron Haviv.

Những đôi mắt dõi theo những câu chuyện lớn đang dần biến mất đi,’ Haviv, người đã xông vào những xung đột lớn của thế giới suốt 30 năm qua nói.

Cũng giống như những ngành công nghiệp khác, công nghệ Web đã gây mất phương hướng và tạo nên con dao hai lưỡi đối với nhiếp ảnh. Nó đã khiến nhiếp ảnh giờ đây trở nên vô cùng đại chúng và dễ dàng tiếp cận hơn bao giờ hết. Nó cũng làm suy yếu đi một trong những nguồn tài chính truyền thống bấy lâu nay của các nhiếp ảnh gia: ảnh quảng cáo. Những tổ chức truyền thông đang từng bước tìm cách gia tăng doanh thu từ lĩnh vực trực tuyến nhưng họ vẫn không thể nào bù đắp được những mất mát chưa từng có tiền lệ ở lĩnh vực quảng cáo báo in.

Mùa xuân năm nay, tờ Chicago Sun-Times sa thải toàn bộ 28 nhân sự trong bộ phận nhiếp ảnh. (Tháng rồi, dưới sức ép của nghiệp đoàn họ đã thuê lại 4 trong số đó). Bởi vì tờ báo chuyển hẳn sang xuất bản web. Tờ U.S News and World Report sa thải đội ngũ phóng viên ảnh và tờ Newsweek thì không tiếp tục gia hạn hợp đồng với đội ngũ này. Những tờ báo, tạp chí và các hãng thông tấn khác, bao gồm cả Reuters, đã cắt giảm nhân sự ở bộ phận nhiếp ảnh và cắt giảm chi phí.

Tháng vừa rồi, theo báo cáo của Pew Research cho thấy số lượng nhiếp ảnh gia, nghệ sĩ và chuyên viên ghi hình là số bị cho nghỉ việc nhiều nhất trong tất cả các loại hình nhà báo, phóng viên, giảm 43% trong 10 năm qua.

Donald R.Winslow, một nhiếp ảnh gia kỳ cựu và là biên tập viên cho tạp chí News Photographer, ấn bản thương mại của Liên hiệp Nhiếp ảnh gia Báo chí toàn quốc đã nói những cắt giảm này là sai lầm chiến lược.

Chúng ta đang sống trong thời đại hữu hình và tân tiến nhất mà xã hội Mỹ từng trải qua. Những tờ báo mang sản phẩm của họ lên bản web và thất bại trong việc nhận ra rằng họ càng cần thêm các nhiếp ảnh gia, chứ không phải cắt giảm họ.’ Winslow nói.

Việc đăng tải những tấm ảnh chân dung ‘tự sướng’ lên mạng ngày nay đã vô cùng phổ biến đến mức nhan nhản và từ điển tiếng Anh Oxford đã tuyên bố ‘selfie’ là từ tiêu biểu cho năm 2013. Sự lan truyền và tranh cãi của nó còn lên đến đỉnh cao khi mà chính đương kim Tổng thống Barack Obama đã tạo dáng cùng với Thủ tướng Đan Mạch Helle Thorning-Schmidt và Thủ tướng Anh David Cameron để cùng chụp 1 tấm hình tự sướng trong lễ tang huyền thoại Nelson Mandela.

Cùng lúc đó, Nhà Trắng của ông Obama, với công cụ truyền thông xã hội và các nhiếp ảnh gia ‘người nhà’, đã tạo nên một hệ thống với tên gọi ‘Orwellian’ để truyền đi những hình ảnh ‘sạch đẹp’ nhất về ngài Tổng thống mà không cần đến các nhiếp ảnh gia báo chí.

Đây là những gì còn sót lại của một người đàn ông sau khi bị chặt đầu và đốt cháy trong cuộc nội chiến Kosovo 1999 – chụp bởi Ron Haviv.

Vâng, nhiếp ảnh gia báo chí đang ngày một đối mặt với những thực tế mới và thông qua hình ảnh của mình, minh chứng sự xác đáng của chính họ.

Cho dù có hàng tỷ hình ảnh được chụp từ điện thoại di động đang được tải lên Facebook và Flickrs mỗi ngày, vẫn có 1 số lượng lớn những hình ảnh mang tính biểu tượng cho thế giới ghi lại những sự kiện lớn quan trọng trên toàn cầu được chụp bởi những nhiếp ảnh gia báo chí chuyên nghiệp. Chín trong số 10 tấm hình được tạp chí Time chọn là ‘Top 10 Tấm Hình của 2013’ là một minh chứng, đều được chụp bởi những nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp.

‘Vâng, có hàng triệu hình ảnh ở ngoài kia, ‘ Giám đốc hình ảnh của Time, Kira Pollack, nói với tôi trong một buổi phỏng vấn. ‘Nhưng những hình ảnh được chụp bởi các phóng viên ảnh báo chí này, là những tấm hình thuyết phục nhất.

Phán quyết thì tuỳ ở bạn. Còn Top 10 của Time thì ở đây: http://lightbox.time.com/2013/12/02/time-picks-the-top-10-photos-of-2013/#10

Những blogs đang đăng tải các tác phẩm của những nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp tại Reuters, The Atlantic, The New York Times, Los Angeles Times, Boston Globe và Denver Post, sẽ tiếp tục thu hút ngày càng nhiều lượng truy cập trực tuyến.

James Estrin, một nhiếp ảnh gia của tờ New York Times, người đồng biên tập một blog về nhiếp ảnh – ‘Lens’ – với nhà bình luận David Gonzale, đã nói rằng sự bùng nổ của hình ảnh trên các phương tiện truyền thông xã hội đang tác động đến nhiếp ảnh theo 2 hướng. Đầu tiên, nó tạo ra một lượng khán thính giả đông đảo rộng khắp có thể tiếp cận những tác phẩm nhiếp ảnh đỉnh cao. Thứ 2, nó làm thay đổi bản chất tự nhiên của nhiếp ảnh. Ngày nay, đại đa số hình ảnh mà chúng ta đang chia sẻ trực tuyến là về chính bản thân, về gia đình và bạn bè – chứ không phải về những gì khác.

Estrin nói rằng ông chưa biết liệu những đổi thay này có đi theo hướng tích cực hay không. Nhưng ông cũng lo ngại rằng với dòng chảy cuồn cuộn của hình ảnh đó sẽ không thể khiến cho những tấm ảnh thật sự mang tính biểu tượng nổi bật lên. Lấy ví dụ như tấm hình gây chấn động mà nhiếp ảnh gia Nick Út chụp cô bé Phan Thị Kim Phúc, người bị bom napalm đốt trụi quần áo và bỏ chạy la hét. Ông lo âu rằng hình ảnh ngày nay có khó có thể mang đến 1 tác động mạnh mẽ như thế nữa.

Phạm Thị Kim Phúc bị bom napalm của Mỹ làm trụi quần áo – Nick Út chụp năm 1972 trong cuộc chiến tranh Việt Nam.

Giờ đây hình ảnh có quá nhiều và rất khó để cho một tấm hình thật sự nổi bật lên, phải không?’ Estrin hỏi. ‘Thậm chí khi tấm hình đó có thể phát tán và lan truyền, nó cũng chỉ trong 24 tiếng mà thôi.

Stephen Mayes, cựu giám đốc điều hành của VII và là một điều hành viên lâu đời của các tổ chức nhiếp ảnh khác, nói rằng nhiếp ảnh gia giờ đây buộc phải tự đổi mới chính bản thân mình.

Tuỳ thuộc vào việc các nhiếp ảnh chuyên nghiệp có chứng minh được gía trị của họ hay không. Thế giới chẳng hề nợ ta gì hết chỉ bởi vì chúng ta có thể tạo ra những hình ảnh tuyệt vời.

Haviv và những người khác đang nỗ lực để làm được điều đó. Họ đang xây đắp một lượng lớn người quan tâm trên các phương tiện truyền thông xã hội, quay những phim tài liệu, và chấp nhận sự hỗ trợ từ các tổ chức, lợi nhuận lẫn phi lợi nhuận, và Liên Hiệp Quốc hỗ trợ công việc của họ.

Các biên tập viên nhiếp ảnh nói rằng hình ảnh chụp bởi những người nghiệp dư có thể mạnh mẽ, nhưng những nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp vẫn rất cần thiết vì họ là người tạo nên những hình ảnh nhiều tầng lớp sâu sắc ám ảnh người xem.

Sự tồn tại của nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp là yếu tố sống còn. Không có họ, nhận thức của thế giới sẽ ngày càng héo mòn đi. Họ chính là chứng nhân cho tất cả chúng ta.

Photo of The Season.

Lần đầu tiên tôi chọn 1 tấm hình do chính mình chụp để làm “Photo of The Season“.

Tại sao?

Đơn giản thôi, đây là tấm hình tôi thấy mình chụp đẹp nhất.

Tôi thấy hình đẹp nhất là khi chụp người mình yêu thương nhất.

Và đó là : Em của tôi.

Hơn nữa, tấm hình này lại được chụp ở Cửa Sổ Mặt Trời. Nơi mà tôi đã từng có lần viết trong 1 entry trước đây rồi.

Khi “Cửa Sổ Mặt Trời” mới mở cửa lại, tôi đã tìm ra thông tin đầu tiên và mò đến. Nhưng cảm giác của lần đến đầu tiên đó là … thất vọng.

Điều mà tôi đã đoán trước được. Bởi lẽ quán lúc đó chưa hoàn thiện. Cửa Sổ Mặt Trời mới khác với ngày xưa. Phần bên trong của quán  bị ngăn bởi những bức tường nên khá tối. Chỉ có ngoài hành lang là sáng sủa.

Nhưng sau lần thứ 2 tôi đến lại, thì cảm giác đã khác đi. Tôi ngồi ở ngoài hành lang vào 1 buổi trưa nắng rực xanh bên ngoài ô cửa, quạt trần kiểu vintage quay trên đầu, những tấm rèm trắng mỏng tung bay và chỉ muốn thốt lên rằng : “Đây mới là cửa sổ mặt trời của mình.”

Tấm hình ở trên tôi chụp Em, ở Cửa Sổ Mặt Trời, vào những ngày Sài Gòn đẹp nhất khi cận kề Giáng Sinh. Nắng nhẹ. Không khí mát lành.

Và trong tấm hình đó, Em của tôi có phần hơi lơ đãng. Tôi thích bắt lấy cái khoảnh khắc của Em lúc đó. Như đang ngẫm nghĩ bâng khuâng điều gì. Còn tôi thì cảm thấy thật bình yên.

Saigon, Season Greetings 2010.

Photo of the day (5): R.I.P “The Rev.”

Khi tấm màn đằng sau sân khấu trong lễ hội âm nhạc Heavy Metal mang tên Heavy MTL 2010 tại Montreal, Canada rơi xuống, trên màn hình xuất hiện tấm poster này tại show diễn của nhóm nhạc Metal Avenged Sevenfold vào ngày 25 tháng 08 năm 2010, tất cả các fans của AX7 đã không thể nào nén nổi sự xúc động.

Và ngay sau đó là ca khúc “So Far Away” vang lên. Một bản ballad trầm buồn, da diết nằm trong album mới phát hành “Nightmare” của nhóm. Một trong những ca khúc tưởng nhớ đến tay trống Jimmy “The Rev.” Sullivan vừa mất đột ngột vào tháng 12 năm 2009.

Jimmy “The Rev.” Sullivan

Chính bản thân tôi, khi nghe ca khúc này, cùng những lời hát như được viết riêng cho ‘The Rev.” và nhìn thấy tấm poster trên, cũng không thể nào không xúc động.

A final song, a last request
A perfect chapter laid to rest
Now and then I try to find
A place in my mind
Where you can stay
You can stay awake forever
(So Far Away – Avenged Sevenfold)

Album “Nightmare” mới phát hành ngày 27 tháng 07 vừa rồi, là album thứ 5 trong sự nghiệp của AX7. Đây không hẳn là 1 concept album, nhưng mọi bài hát gần như đều xoay quanh nỗi mất mát mà AX7 phải gánh chịu bởi sự ra đi đột ngột của “The Rev.”


Và như một món quà cuối cùng mà các thành viên trong nhóm dành tặng cho người anh em thân thiết của mình, AX7 đã mời tay trống huyền thoại Mike Portnoy của nhóm Progressive Metal Dream Theater, cũng là thần tượng của The Rev. lúc còn sinh thời, chơi toàn bộ phần trống trong album này.

“Chúng tôi muốn các fans của mình biết rằng, với Jimmy trong trái tim, hành trình ghi âm album mới của nhóm sẽ được bắt đầu. Jimmy ra đi nhưng anh đã để lại một món quà đầy bất ngờ, và trách nhiệm của chúng tôi là làm mọi cách để trao tặng nó lại cho những người hâm mộ. Chúng tôi đã mời tay trống mà Jim luôn yêu thích là Mike Portnoy thu âm phần trống trong album này thay cho anh ấy. Mike nói rằng đây thật sự là một vinh dự …”

The Rev. đã ra đi, nhưng những gì anh để lại cho âm nhạc thì vẫn còn ở đó, trong trái tim của những người yêu thích Avenged Sevenfold như tôi.

Rest In Peace!

Photo of The Day (4): Here comes the sun.

Dưới ánh nắng mặt trời ấm áp của nước Anh, tại lễ hội âm nhạc Glastonbury 2010 (kỷ niệm 40 năm Glastonbury), người ta nhìn thấy cô nàng Emma Watson dạo bước bên cạnh một chàng trai, đó không ai khác hơn là George Craig – front man của ban nhạc One Night Only.

Bắt đầu từ lần gặp nhau khi chụp hình cho chiến dịch quảng cáo cho bộ sưu tập Thu/Đông của nhà Burberry năm 2009, đến Xuân/Hè năm nay, 2 người đã chính thức bên nhau.

Emma còn xuất hiện trong videoclip mới nhất của One Night Only: “Say You Don’t Want It”.

Đóa hồng nhỏ bé của nước Anh và chàng trai nhạc sĩ/guitarist/vocal của Indie Rock. Thật là đẹp đôi!

Và những ngày qua, dù cho đội tuyển Anh đã thua, nước mắt của những cổ động viên đã rơi, thì mặt trời vẫn tỏa sáng tại Glastonbury, nơi tình yêu cùa âm nhạc, thời trang, nghệ thuật và hòa bình vẫn nảy sinh bất diệt.

Mỗi bức ảnh 1 câu chuyện (2).

Có lẽ 1 số người sẽ nhận ra cô gái trong hình này là siêu mẫu Agyness Deyn của Anh.

Cô nàng đang làm gì trên sân khấu với cái mic vậy nhỉ ?

Dĩ nhiên là cô nàng đang hát rồi :D.

Tấm hình trên chụp khi Agyness đang hát cùng nhóm nhạc Indie Five O’Clock Heroes trong ca khúc “Who”.

Thật sự thì ca khúc này bị tạp chí Q (hay NME tôi ko nhớ rõ) chê thậm tệ, và tôi cũng thấy nó chẳng hay.

Nhưng cái tôi thích ở đây chính là tinh thần và phong cách của cô gái này.

Cô nàng giống như “nàng thơ” của các chàng trai Indie vậy. Một tinh thần Anh tiêu biểu, đầy cảm hứng.

Cô đã từng có những mối tình rất đẹp với Albert Hammond, Jr. của nhóm The Strokes, trước đó là Josh Hubbard của The Paddingtons và gần đây nhất là Alex Greenwald của Phantom Planet.

Và thật sự là tôi thích nụ cười bừng sáng và phong cách đầy cảm hứng của cô gái này.

Âm nhạc cùng với sự ngẫu hứng, tràn đầy sức sống trẻ trung của 1 cô gái như Agyness là tuyệt vời để ta bắt đầu 1 tuần mới phải ko ?