Movie of The Year 2012: ‘Detachment’

Detachment

Detachment

‘To deliberately believe in lies while knowing they’re false.

Our young men, today, are being told that women are whores, bitches, things to be screwed, beaten, shit on, ashamed.

This is a marketing holocaust.

24 hours a day, for the rest of our lives, the powers that be are hard at work dumbing us to DEATH.

So to defend ourselves and fight against assimilating this dullness into our thoughts processes, WE MUST LEARN TO READ TO STIMULATE OUR OWN IMAGINATION, TO CULTIVATE OUR OWN CONSCIOUSNESS, OUR OWN BELIEF SYSTEM.

We all need this skill to defend to preserve our own minds.” 

Ai đã từng đọc “1Q84” và xem film “Detachment” chắc chắn sẽ rất nhớ đoạn hội thoại này của nhân vật thầy giáo Mr. Barthes:

“Những chàng trai trẻ của chúng ta ngày nay, đang được bảo rằng là phụ nữ giờ chỉ toàn là đĩ, chó, là những thứ cần phải chà đạp, đánh đập, hành hạ, đáng hổ thẹn.

Đây là thời đại diệt chủng bởi marketing.

24 giờ một ngày, cho đến hết cả đời chúng ta, cái quyền lực sai khiến ta làm việc cật lực đó đang bắt chúng ta câm lặng cho đến chết.

Vì thế, để tự bảo vệ chính mình và chống lại sự hấp thu những thứ ngu độn kia vào trong quá trình xử lý của tư duy, CHÚNG TA PHẢI HỌC CÁCH ĐỌC, ĐỂ KÍCH THÍCH TRÍ TƯỞNG TƯỢNG CỦA CHÍNH MÌNH, ĐỂ TRAU DỒI HỆ NHẬN THỨC VÀ NHỮNG NIỀM TIN CỦA CHÍNH CHÚNG TA.

Tất cả chúng ta đều cần đến kỹ năng này để tự bảo vệ, để bảo quản chính tâm trí mình.”

Vâng, theo một cách nào đó, dần dần tôi bắt đầu tin rằng, những gì ta có thể tưởng tượng ra trong tâm trí, quan trọng hơn nhiều những gì ta có thể nhìn thấy thật sự.

Những ngày này, tâm trí tôi vẫn hay nghĩ về “Detachment”. Một bộ phim hay đến thế, mà năm ngoái tôi hoàn toàn không biết đến.

Detachment”, ngoài diễn xuất rất hay của Adrien Brody, sau một khoảng thời gian chìm vào những vai diễn nhàn nhạt, thì còn hay bởi quay film rất tốt, màu sắc, làm art đều hài hoà, có điểm nhấn. Cả vai diễn phụ của những diễn viên chưa nổi tiếng lắm cũng rất tốt.

Detachment-UK-Poster

Nếu chú ý hơn, ta sẽ thấy, đạo diễn của “Detachment” không phải là 1 tên tuổi ất ơ nào đó, mà Tony Kaye đã từng đạo diễn 1 phim gây ‘chấn động’ vào năm 1998 là “American History X”. Từ đó có thể dễ hiểu, ngôn ngữ điện ảnh trong “Detachment” rất rõ ràng, mạch lạc & có chiều sâu.

Năm 2012 cũng có nhiều film hay mà tôi chưa xem hết hoặc đã xem nhưng chưa viết gì cả như “The Perks of Being A Wallflower”, “Seven Psychopaths”… nhưng “Detachment”, tuy là 1 film của năm 2011, tôi vẫn muốn dành cho nó vị trí ưu ái: “Movie of The Year”.

Advertisements

“The Dark Knight Rises” – Cuộc Thập Tự Chinh Cuối Cùng

Cuộc Thập Tự Chinh Cuối Cùng

Bài viết đăng trên tạp chí Thể Thao, Văn Hoá & Đàn Ông số tháng 07.2012

Cách đây 15 năm, bộ phim “Batman & Robin” trình chiếu ngày 20 tháng 06 năm 1997 đánh đấu một thất bại thảm hại nhất trong lịch sử của loạt phim về Batman. Hãng Warner Bros sau đó đã quyết định xếp xó dự định làm phần tiếp theo của loạt phim này vô thời hạn.

Nhưng đến năm 2003, một đạo diễn người Anh đã thuyết phục được Warner Bros trao cho mình dự án khởi động lại loạt phim này. Giờ đây thì ai cũng biết đến Christopher Nolan, nhưng khi ấy, ông mới chỉ là một đạo diễn vừa mới có dấu ấn với những bộ phim độc lập và kinh phí nhỏ.

“Batman Begins” ra mắt vào tháng 06 năm 2005 đã chứng minh được rằng Nolan thật sự có khả năng với những bộ phim bom tấn kinh phí lớn. Bộ phim nhận được phản hồi rất tích cực từ giới phê bình và mang về doanh thu toàn cầu gấp đôi so với kinh phí bỏ ra.

“Batman Begins” đánh dấu sự hợp tác giữa Christopher Nolan, biên kịch David S. Goyer và nam diễn viên Christian Bale trong vai tỷ phú Bruce Wayne aka Batman.

Câu chuyện giờ đây được tập trung vào hành trình của nhân vật Bruce Wayne, với những bi kịch dẫn đến việc anh trở thành Batman, và trong vai trò Người Dơi, anh lại tiếp tục gặp những thách thức và bi kịch khác còn lớn hơn.

Thành công của “Batman Begins” đã mở rộng đường cho Warner Bros đầu tư vào phần tiếp theo: “The Dark Knight” năm 2008.

“The Dark Knight” trở thành một bộ phim với nhiều dấu ấn nhất trong lịch sử của loạt phim về Người Dơi:

  • Phim đầu tiên không có chữ Batman trong tên phim.
  • Phim có doanh thu cao nhất: vượt mốc 1 tỷ USD và đứng thứ 11 trong danh sách các film doanh thu cao nhất mọi thời đại.
  • Phim chuyển thể từ truyện tranh và về siêu anh hùng hay nhất: đứng thứ 15 trong danh sách 500 phim hay nhất mọi thời đại do các nhà phê bình, nhà làm phim, độc giả của tạp chí uy tín Empire bầu chọn.
  • Phim đầu tiên mang về giải Oscar cho diễn viên phụ xuất sắc nhất dành cho nam diễn viên quá cố Heath Ledger.

Không chỉ thành công về mặt thương mại và chất lượng chuyên môn, “The Dark Knight” còn để lại trong lòng người xem những dấu ấn không phai mờ và những ảnh hưởng to lớn: hình ảnh một nước Mỹ sau sự kiện ngày 11 tháng 09 với những bi kịch và ám ảnh vẫn còn kéo dài đến gần cả 1 thập kỷ sau, và những câu hỏi đầy trăn trở của những con người khi đứng trước thực trạng của một xã hội đương đại: liệu khi ta nhân danh công lý, lấy bạo lực đáp trả lại bạo lực thì sẽ mang về kết quả tốt đẹp? Khi bị dồn đến con đường cùng, con người có thật sự dám hy sinh vì chính nghĩa hay chấp nhận đốn mạt để mưu cầu đường sống? Và liệu 1 anh hùng thật sự sẽ được tôn vinh hay phải chấp nhận những bi kịch bất công?

“The Dark Knight” kết thúc, một mặt để người xem ở lại với những câu hỏi đó mặt còn lại thì đặt một áp lực đầy to lớn lên vai những nhà làm phim khi họ quyết định bắt tay vào phần tiếp theo của câu chuyện. Liệu bạn còn có thể làm được gì khi đã làm nên một bộ phim hoành tráng nhất trong lịch sử phim về siêu anh hùng chuyển thể từ truyện tranh? Câu trả lời là: hãy làm cho nó hoành tráng hơn và bất ngờ hơn.

The Dark Knight đã chạm đến được một lượng khán giả khổng lồ mà chúng tôi chưa bao giờ mong đợi. Chúng tôi cảm thấy một trách nhiệm và thách thức khổng lồ cho việc hoàn tất câu chuyện đã được vạch ra. Chúng tôi phải mang đến cho khán giả những gì mà họ chưa từng thấy trước đây, nhưng cũng phải đạt được mong đợi của họ giống như họ đã thưởng thức 2 phần trước đó. Điều đó đòi hỏi một sự cân bằng đầy tinh tế ở phần cuối cùng này.” Christopher Nolan nói.

Trở ngại đầu tiên phải vượt qua chính là kịch bản. Christopher Nolan, cùng với người em trai Jonathan và biên kịch David S. Goyer phải tìm kiếm những nhân tố mới mẻ cùng lúc phải cân đối với những gì quen thuộc.

Tôi nghĩ rằng chúng tôi đã tìm ra cách để tiếp nối và mở rộng câu chuyện từ những gì đã làm được trước đây. Chúng tôi sẽ dẫn người xem đến những nơi mà họ không hề mong đợi.” Nolan nói.

Chính xác về mặt địa lý mà nói, “The Dark Knight Rises” sẽ dẫn người xem đi qua ba châu lục: ở Mỹ là 3 thành phố Los Angeles, Pittsburgh và New York (nơi được ví như là Gotham City ngoài đời thực); đến Vương quốc Anh là London, Nottingham và Glasgow; cuối cùng là Ấn Độ. Vâng, đó cũng là một trong những cách thức để khiến bộ phim hoành tráng hơn vậy.

Ngoài việc đầu tư vào việc đi đến những địa điểm mới lạ, dàn dựng, thiết kế những món “đồ chơi” độc đáo thì quan trọng nhất vẫn là việc đầu tư vào nhân vật và câu chuyện.

Chắc chắn câu chuyện thì không thể nào được tiết lộ cho đến sau ngày phim khởi chiếu, nhưng có 1 điểm khác biệt là lần này nhân vật phản diện chính của phim lại được công khai khá nhiều chi tiết.

Ở “The Dark Knight” nhân vật phản diện The Joker thật sự là một bất ngờ thổi tung tất cả, không ai biết hắn xuất hiện từ đâu, chẳng thể đoán trước được hắn sẽ làm gì, và hơn hết là diễn xuất và hoá thân quá tuyệt vời của Heath Ledger đã khiến nhân vật chính Batman thậm chí phải lu mờ. Và nếu như nói The Joker là một kiểu phản diện kiểu đầu óc ranh ma, chơi trò đánh đố thì Bane – nhân vật phản diện của The Dark Knight Rises – là kiểu sức mạnh đầy cơ bắp theo phong cách cục súc và tàn bạo.

Nhưng chắc chắn hắn không chỉ có sức mạnh võ biền không đâu.” Emma Thomas (vợ của Christopher Nolan – đồng sản xuất của phim) tiết lộ. “Có gì đó trong niềm tin và hệ tư tưởng đã tiếp thêm sức mạnh cho hắn.”

Christopher Nolan cũng đã nói rằng mỗi lần bắt tay vào việc dựng nhân vật cho loạt phim này là mỗi lần các nhà sáng tạo phải vắt óc với việc tạo dựng những hình mẫu nhân vật mang tính đặc trưng. Có thể so sánh theo kiểu ví von là nếu như cuộc đối đầu một mất một còn giữa thám tử lừng danh Sherlock Holmes và Dr. Moriaty kịch tính cả về thể chất lẫn tâm trí thế nào, thì cuộc chiến sinh tử giữa Batman aka Bruce Wayne và Bane cũng sẽ diễn ra một cách tột cùng như vậy.

Ngoài việc công khai về kiểu nhân vật phản diện chính thì các nhà làm phim cũng tiết lộ những chi tiết xoay quanh nguồn gốc của Bane như việc hắn từng là một tù nhân và bị một chấn thương trong quá khứ, từ đó hắn phải dựa vào một loại khí gas đặc biệt để giảm đau và đó cũng là nguồn cung cấp sức mạnh cho hắn. Và để được nạp khí gas thì hắn luôn phải mang một cái mặt nạ đặc biệt.

Việc các nhà làm phim quyết định tiết lộ thông tin về nhân vật phản diện trước khi phim chiếu, có thể cũng là một cách dẫn dắt để người xem đi đến khám phá bất ngờ, vì như Christopher Nolan đã từng chia sẻ, “gốc rễ và giá trị cốt lõi của loạt phim về Batman vẫn phải là nhân vật chính: nhà tài phiệt Bruce Wayne trong lốt Người Dơi (hoặc ngược lại). Mọi thứ sẽ phải xoay quanh anh ấy.” Vì vậy có thể đoán ra rằng, để kết thúc hành trình của câu chuyện này, phần tiếp theo đây chắc chắn sẽ phải tập trung vào Batman.

Bên cạnh tay khủng bố hầm hố Bane thì phần này ai cũng đã biết sẽ có sự xuất hiện của một nhân vật phản diện thứ 2 là nàng Miêu Nữ. Mèo thì vốn bí ẩn nên thông tin về nhân vật này cũng không được chia sẻ nhiều. Tuy nhiên như kinh nghiệm đã thấy từ những phần trước của loạt phim này, các nhân vật nữ thường chỉ đóng vai trò cần có để giải quyết những kịch tính thắt mở chứ cũng chẳng quyết định gì nhiều. Thế nên có thể cho qua không cần bàn đến.

Tạp chí Total Films vừa có 1 số phát hành đặc biệt về Batman, trong đó bài viết có đề cập đến 1 thực tế khả quan rằng, những loạt film có phần thứ 3, đa phần đều là những phim thành công và để lại ấn tượng sâu sắc, có thể kể đến: Toy Story 3, The Bourne Ultimatum, Harry Potter and The Prisoner Of Azkaban và nhất là siêu phẩm: “The Lord of The Rings: The Return of The King” (doanh thu vượt mốc 1 tỷ USD, mang về 11 giải Oscars & đứng thứ 9 trong danh sách 250 films được bầu chọn cao nhất của website IMDB).

Christopher Nolan đã mang 1 huyền thoại sống lại, liệu anh có thể đặt một cái kết đẹp mỹ mãn và thực sự biến “The Dark Knight Rises” thành 1 huyền thoại của phim truyện tranh-siêu anh hùng ? Câu trả lời vẫn còn nằm ở phía trước. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, chắc chắn đây sẽ là một kết thúc cho hành trình của Batman dưới thời Christopher Nolan.

Ekip làm phim thậm chí đã trương tuyên ngôn này lên hẳn poster & trailer teaser: “The Legend Ends”. “Nó là sự kết thúc của một kỷ nguyên. Đối với riêng cá nhân tôi, và đối với Batman. Chúng tôi đã để khán giả lửng lơ trong suốt 4 năm qua, nơi mà câu chuyện của Bruce Wayne chưa kết thúc. Và giờ đây chúng tôi đang vô cùng hồi hộp để có thể hoàn tất vòng tròn, đặt một kết thúc đầy xứng đáng với những gì đã khởi đầu. Một cái kết thúc đầy trọn vẹn.” Christopher Nolan khẳng định.

Bất cứ anh hùng nào cũng có một hành trình. Và hành trình nào cũng có điểm kết thúc. Hãy chờ đón ngày 27.07 (ngày phát hành của “The Dark Knight Rises” ở Việt Nam) để xem kết thúc của hành trình đó sẽ dẫn khán giả đến nơi đâu.

Just having some time on my own. Just having some time, all alone.

Khi viết những dòng này thì tôi vừa mới về đến nhà sau một buổi tối thật thoải mái và dễ chịu.

Có thể nói là buổi tối thoải mái nhất mà tôi có được, trong khoảng thời gian 2,3 tháng trở lại đây.

Từ khi chuyện tình cảm của tôi cứ on rồi lại off, từ khi bố tôi vào nằm viện, từ khi hàng ngày tôi thức dậy không phải đến văn phòng mà có thể làm việc tuỳ ý, tuỳ hứng thì cũng là lúc tâm trạng của tôi có khi đi từ thái cực này đến thái cực khác, chỉ trong vòng một buổi sáng hay chiều. Rất khó chịu. Rất mất tập trung. Và chẳng thoải mái chút nào.

Tôi đã nghĩ nhiều, rằng cách duy nhất để giải quyết tình trạng này là mình phải tập trung vào một việc gì đó, trong một thời điểm, và giữ cho bản thân kiên định, không bị phân tâm.

Vì thế tôi bắt đầu kế hoạch giết hết những khoảng thời gian thừa thãi, thay vào đó là làm những việc có ích hơn. Như việc chơi bóng rổ lại vào mỗi buổi chiều, từ khoảng 3h30 đến 4h30, ở sân gần nhà. Chơi bóng rổ lại sau gần 2 năm, kỹ thuật không có, thể lực cũng không, gần như là trò cười cho bọn trẻ con chơi giỏi hơn mình, nhưng tôi vẫn tự tin. Ngoài ra thì tôi còn đi mượn một cây guitar thùng, để chuẩn bị đi học đàn, dù cho cái này thì thật sự không tự tin lắm.

Nhân nhắc đến chuyện đàn đóm nhạc nhẽo, thì có một dạo 2010 khi album “Heartbreak Warfare” của John Mayer ra được một thời gian cũng là lúc tôi hoàn toàn bị nghiện nhạc của anh này. Tôi nghe mê mẩn, không chỉ album đó, mà còn lục lại nghe hết những albums trước đó nữa. Và có lần ngồi nhậu bạn bè, tôi đã buột miệng nói với một cậu bạn là guitarist của một ban nhạc Rock: “tao ước gì mình có thể chơi guitar như John Mayer“. Cậu ta phá lên cười và nói: “thằng nào chơi đàn mà chả muốn được như John Mayer“.

Đến thời điểm này, singer/song-writer/solo artists tôi chỉ thích có 2 người, một là Robbie Williams của Anh và John Mayer của Mỹ. Hai phong cách hoàn toàn trái ngược nhau. Nhưng có 1 điểm chung nho nhỏ, cả 2 đều từng bị xem là bad boy, là douche bag trong đời sống cá nhân.

Album “Heartbreak Warfare” của John Mayer ra đời trong một khoảng thời điểm khá đặc biệt đối với tôi, ngay khi lúc mối tình của tôi tan vỡ. Và đó là album nhạc nói lên cõi lòng, tâm sự của tôi nhiều nhất, chân thật nhất. Tuy rằng album đó chính bản thân John Mayer đã cho rằng “không phải là album hay nhất của tôi” nhưng tôi nghĩ đó là album mà anh đã giãi bày rất nhiều những ức chế mà anh phải chịu đựng. Nó gần như là một dạng phiêu lưu cùng với chính bản thân mình, bằng âm nhạc.

2 tháng trước đây, khi tôi biết tin John Mayer bị một khối u trong thanh quản, và phải tiến hành phẫu thuật, rồi sau đó chính anh phải tuyên bố huỷ bỏ tất cả các lịch diễn đã lên kế hoạch trước, để nghỉ biểu diễn live hẳn 1 thời gian vô định để chữa trị và chờ cho đến khi cổ họng thật sự trở lại bình thường, tôi đã rất buồn. Tôi đã mong, nếu John Mayer có lịch lưu diễn ở bất kỳ quốc gia Châu Á nào (ngoại trừ Nhật Bản) thì tôi sẽ lên kế hoạch đi xem bằng được. Nhưng giờ thì ngay cả có đến Mỹ cũng không thể nào xem anh diễn được chứ đừng nói là Châu Á.

Nhưng ít ra thì tôi và các fans khác của John Mayer còn có được niềm an ủi, đó là album mới “Born & Raised” đã được thu âm gần như hoàn chỉnh trước khi biến cố xảy ra và vẫn sẽ được phát hành theo kế hoạch. Với hoàn cảnh ra đời khá đặc biệt như thế, nên tối nay khi down xong (tôi sẽ order đĩa gốc sau) tôi nghĩ mình phải có một cách thức đặc biệt hơn một chút để nghe album này.

Tôi quyết định đi ăn món mình thích. Chén thật no. Sau đó đến một quán bar mà tôi thích thời gian gần đây, chọn một chỗ ngồi ở góc quầy bar, gọi một ly rượu nhẹ, và cắm tai nghe vào, nghe nhạc. Quán bar tối nay khá đông, từng tốp đứng ngồi nói chuyện, ăn uống, không khí khá ồn ào. Nhưng cảm giác ngồi ngay giữa đám đông đó mà được chìm vào trong không gian nhỏ xíu của riêng mình, thật là dễ chịu. Không ai làm phiền. Không quan tâm có ai nhìn ngó mình. Không tin nhắn hay cuộc gọi nào cả. Tôi nghe nhạc, tập trung vào nghe từng lời hát, từng giai điệu và nốt nhạc nối tiếp nhau. Và tôi nhìn vào bên trong quầy bar, không gian nơi các bartender làm việc. Tôi thích nhìn những bartender ở đây. Chỉ có vài 3 người nhưng làm rất chuẩn xác, chuyên nghiệp, gọn gàng và nhất là nhìn họ pha chế từng món đồ uống mà chỉ nhìn thôi đã muốn thử rồi.

Tôi cứ hết nhìn họ làm việc, lại ngắm những chai rượu nằm trên kệ, và để mặc cho âm nhạc xâm chiếm tất cả tâm trí. Tôi không ngờ là mình lại có thể tập trung dễ dàng và thoải mái được như vậy. Và cũng lâu lắm lắm rồi tôi mới thấy uống rượu thật sự ngon như thế.

Tôi rời quán bar vào lúc 9h, cũng là thời điểm quán bắt đầu đông hơn. Chạy xe một vòng, cắm tai nghe vào nghe lại album từ đầu. Cảm giác vẫn còn đó. Thậm chí là lâng lâng hơn.

Saigon đêm nay mát lạnh. Và tôi đã tận hưởng một buổi tối thật đủ đầy.