My Song of The Year.

Hôm vừa rồi đi xem Zing Music Awards 2013. Sau hơn 1 năm làm VNG thì cuối cùng cũng có vé đi xem cho biết chương trình công ty làm thế nào. Và đúng là cái gì mình không mong đợi thì thực tế lại khiến mình ngạc nhiên. Một chương trình được dàn dựng rất tốt, công phu và hoàn hảo, dĩ nhiên là vẫn thiên về giải trí hơn là nghệ thuật. Tuy nhiên với vai trò đại diện cho những tai nghe nhạc trực tuyến, thì Zing Mp3 đã làm rất tốt việc tổng kết những gì nổi bật nhất, được nhiều người nghe và quan tâm nhất trên Zing Mp3 trong 1 năm qua, cả mainstream lẫn underground.

Chỉ có điều đến phần công bố các đề cử cho ‘Ca khúc Pop/Rock Hay Nhất’ do Microwave giới thiệu thì cả 3 bài được đề cử đều là nhạc … Pop. Không có 1 bài nhạc Rock nào cả. Microwave giới thiệu 3 đề cử đó chắc cũng thấy … kỳ cục và mình là người xem, thích nhạc Rock thì còn thấy … kỳ cục hơn.

Rồi mình tự hỏi, tại sao nhạc Rap thì có rất nhiều đề cử, mà thậm chí là đoạt những giải quan trọng, trong khi Rock lại không hề có 1 ca khúc nào. Nghĩ lại thì có 2 lý do:

  1. Trong năm qua Rock có những sáng tác nào mới nổi bật?
  2. Lượt người nghe/tải về/chia sẻ của những sáng tác đó ra sao?

Với ca khúc ‘Forever Alone‘ của rapper Justa Tee (thật ra đây không phải là 1 bài nhạc Rap) thì có hơn 3 triệu lượt nghe. Trong khi sáng tác ‘Tình Yêu Ấy‘, một sáng tác đầy chất lượng hợp tác giữa vocalist K-Hau của KOP (tham gia The Voice 2013), guitar Hùng M.O.X và các thành viên ban nhạc Cuộc SốngS thì chỉ có khoảng … 8,000 lượt nghe.

Vì vậy mới thấy, những sáng tác có chất lượng của nhạc Rock còn rất hạn chế trong việc tìm đến được với số đông người nghe. Vậy thì có người sẽ nói, nhưng số lượng người nghe và thích Rock thật sự đâu có nhiều? À, thế thì hãy thử nhìn vào Rockstorm năm nay mà xem. Tour lưu diễn qua 6 thành phố lớn với số lượng người mua vé tham gia mỗi show từ 10,000 khán giả đến 20,000 khán giả. Vậy nhẩm tính là có trung bình khoảng 800,000 khán giả Việt Nam đến nghe nhạc Rock, chưa kể là còn 1 số lượng người yêu Rock mà không đi Rockstorm nữa. Nhạc Rap đâu có 1 show nào quy tụ cả chục ngàn khán giả như vậy? Thế mới biết có những cái ‘nghịch lý’ rất kỳ cục ở Việt Nam :D.

Chỉ có 1 điều có thể lý giải cho chuyện này, đó là với riêng trường hợp bài ‘Forever Alone’ của Justa Tee thì đó thật sự là 1 ca khúc thời thượng, đánh trúng ‘tâm lý’ và chủ đề đang ‘hot’ của giới trẻ bây giờ. Vì thế khắp các quán cafe, bar… cho teens liên tục mở ầm ầm và lượt nghe cứ gọi là cao chót vót.

Thế đấy. Mà thôi, nói lan man dài dòng cho vui vậy, chứ mục đích thì tôi muốn ngồi nhìn lại xem 1 năm qua nhạc Rock đã có những sáng tác nào chất lượng, để chọn ra 1 ca khúc mà tôi yêu thích nhất.

Và cuối cùng tôi đã chọn: ‘Tình Yêu Ấy‘. Bản ballads là sự kết hợp của nhiều cá nhân giỏi, tài năng và trẻ trong làng nhạc Rock Việt: vocalist K-Hau của KOP, guitarist Hùng M.O.X, trống & keyboard đến từ Cuộc SốngS band, với phần mix của Nông Tiến Bắc.

Hãy cùng nghe lại tác phẩm này nhé:

Anh bây giờ bối rối khi nhìn em cười
Vì em có đâu hạnh phúc?
Nhưng thời gian có lỗi hay là anh quên
Đường về năm ấy?
Bridge 1:
Thời gian không bất tận
Tuổi xanh hai ta đã tận
Chỉ mình anh quên
Chỉ mình anh quên
Mùa đông không níu chân lại
Và tình yêu trong anh sống lại
Chỉ mình anh quên
Chỉ còn em nhớ
Verse 2:
Anh một mình
Đứng giữa khung trời vô định
Lặng nghe tiếng ca thầm kín
Ôi thời gian,
Quá khứ có dành cho anh?
Một ngày vui nữa…
Bridge 2:
Thời gian không bất tận
Tuổi xanh anh và em đã tận
Chỉ mình anh quên
Chỉ mình anh quên
Mùa đông không níu chân lại
Và tình yêu trong anh sống lại
Chỉ mình anh quên
Chỉ còn em nhớ
Chorus:
Một trưa hè buông nắng
Một giao thừa mưa đẫm
Một con đường bên nhau
Dù có dài bao lâu
Một nụ hôn đầu say đắm
Còn ướt mịn sưởi ấm
Anh…

Anh không thể nói dối em bằng con tim của tình yêu ấy.

The Spectacular NOW.

Khi còn trẻ, đa số ta chỉ nghĩ một điều duy nhất là, ‘sống hết mình vì ngày hôm nay’. Cái gì cũng có 2 mặt trái – phải. Mặt tích cực là tuổi thanh xuân chỉ đến có 1 lần, hãy làm tất cả những gì để mình không hối tiếc. Quá khứ thì đã qua rồi. Tương lai thì chưa biết. Chỉ có hiện tại chính là món quà. Tuy nhiên phần nhiều những ‘món quà’ đều không phải là những gì ‘miễn phí’. Sau khi hiện tại qua đi, thì ở tương lai, những ‘hoá đơn’ sẽ đến từ từ.

Và cái ‘hoá đơn’ đó ra sao, sẽ tuỳ ở hiện tại ta sống thế nào.

The Spectacular Now’ là 1 film đến từ bộ đôi biên kịch làm nên (500) Days of Summer, dựa trên cuốn tiểu thuyết cùng tên của Tim Tharp. Sutter Keely là hình ảnh tiêu biểu cho kiểu ‘hot boy’ trường trung học cấp 3, có bạn gái xinh đẹp, cả 2 luôn là tâm điểm của mọi cuộc ăn chơi và là 1 người theo chủ nghĩa hưởng lạc. Đi kèm với việc bận rộn tiệc tùng liên miên là điểm số học hành của anh chàng luôn thấp lè tè và chẳng có 1 kế hoạch nào cho tương lai phía trước. Cho đến 1 ngày cô bạn gái hot girl cũng không thể nào ‘theo’ nổi chàng hot boy mà chia tay anh để đến với 1 ‘hot boy’ khác trí thức hơn: thủ lĩnh của Hội học sinh và 1 vận động viên hàng đầu của trường. Trong cơn thất vọng, Sutter lao vào uống điên cuồng và tán tỉnh các gái khác để quên đi. Và rồi sáng hôm sau cậu thức dậy ở ven đường. Đó cũng là thời điểm cậu gặp Aimee. Aimee là 1 cô ‘mọt sách’ chăm chỉ hàng ngày dậy sớm đi giao báo phụ mẹ, say mê đọc truyện tranh Nhật và tiểu thuyết khoa học viễn tưởng, mơ ước sau tốt nghiệp sẽ làm việc cho NASA, và là 1 cô gái hoàn toàn ‘vô danh’ chưa bao giờ các chàng để mắt tới trong trường.

Kể đến đây thì đa phần mọi người sẽ dễ dàng đoán ra được motip của bộ film này phải không? Bad boy gặp good girl và bị tình yêu làm cho thay đổi. Nhưng ‘The Spectacular Now’ không hề là 1 film sến súa và tầm thường như thế.

The Spectacular Now’ là 1 bộ film bình thường, kể một câu chuyện tưởng chừng như đã là sáo rỗng bấy lâu nay, nhưng chính cách kể chuyện, xây dựng nhân vật và diễn xuất rất thật của các diễn viên và cách làm của 1 bộ film độc lập đã khiến cho câu chuyện đáng xem từ đầu đến cuối. Và nhất là khi xem xong, ta vẫn cảm thấy nó chạm được vào đâu đó ở trong bản thân mình.

Chắc sẽ có ai đó thắc mắc tự hỏi, tại sao những cô gái ngoan hiền con nhà lành lại thích những kiểu con trai hư quậy phá? Thật ra cái này rất đúng, nhất là ở lứa tuổi thanh thiếu niên đang trưởng thành. Bởi vì ở tuổi đó, người trẻ sẽ vô cùng tò mò, háo hức được khám phá những cái mới mẻ vốn dĩ trước đây không nằm trong nhận thức của mình. Một chàng trai hư quậy phá thì sẽ biết cách để khuyến khích và khơi dậy sự tự tin ở một cô gái ngoan hiền và ủng hộ cô ta dám làm những điều ‘trái với quy luật’ mà trước giờ cô ta e ngại. Chàng ta sẽ giúp cô ấy khám phá một mảng khác trong đời sống, vui nhộn hơn, thoải mái hơn và nhiều hấp dẫn thú vị hơn. Và ngược lại, cô gái kia với thói quen ‘sống chậm’, nghĩ sâu sẽ khiến chàng phải lâu lâu nhìn lại chính bản thân mình, khiến chàng suy nghĩ kỹ và sâu hơn về những gì mình đang trải nghiệm. Và hơn hết, khiến chàng nhận ra đâu là sống thật, còn đâu chỉ là những niềm vui ảo ảnh phù du sẽ chóng tan sau khi cơn say kết thúc.

Câu chuyện của ‘The Spectacular Now‘ xoay quanh chủ yếu ở 2 nhân vật, nhưng những câu chuyện nhỏ được xây dựng đan xen trong đó khiến cho ta thấy câu chuyện hấp dẫn và nhiều góc nhìn. Gia đình, bạn bè, tình yêu, học đường, vui chơi… đó là thế giới mà bất kỳ một học sinh cấp 3 nào đều trải qua. Tôi thích xem những bộ film về tuổi học trò, vì ở đó tôi được nhìn lại một thời tuổi trẻ nhiều bồng bột, nông nổi nhưng cũng thật chân thành, lãng mạn và đáng yêu của chính mình.

The Spectacular Now’ với tôi chỉ có 1 điểm trừ nho nhỏ, đó là film thiếu vắng đi sự điểm tô của âm nhạc, vốn là cái không thể thiếu ở những bộ film tình cảm drama kiểu này. Tuy nhiên sự thiếu vắng đó cũng không phải là quá to tát, vì những đoạn hội thoại, độc thoại giản dị nhưng tự nhiên, chân thành luôn hiện diện để lấp đầy khoảng trống trong film.

The Spectacular Now’, một film độc lập đẹp đẽ đáng xem của năm 2013.

Hình Ảnh Làm Đổi Thay Lịch Sử: Tại Sao Thế Giới Cần Đến Nhiếp Ảnh Gia Báo Chí.

Chưa bao giờ chụp một tấm ảnh lại dễ dàng như thế, nhưng cũng chưa bao giờ lại khó khăn đến thế để chụp một tấm ảnh thật sự nói lên được điều gì đó quan trọng với thế giới. 

Bài viết của David Rohde, ngày 18 tháng 12 năm 2013, đăng trên tờ The Atlantic, dịch bởi indie glory.

Tuần này, Ron Haviv đã nói với tôi lần đầu tiên một trong những bức ảnh của anh ấy đã thay đổi lịch sử.

Nhiếp ảnh gia chiến tranh nổi tiếng bị bao bọc bởi những tác phẩm để đời, mà tất cả trong số đó đang được triển lãm tại Anastasia Photo Gallery ở New York. Ở tuổi 23, Haviv đã chụp tấm ảnh một người đàn ông, ủng hộ nhà độc tài Panama Tướng Manuel Noriega, đánh đập một ông già người đã bầu chọn cho lãnh đạo phe đối lập, phó thủ tướng Panama.

Ron Haviv, Panama City, 1989

Điều gây chấn động ở tấm hình đó không chỉ bởi màu máu nhuộm đỏ thẫm chiếc áo ông già kia đang mặc, mà chính là hình ảnh những người lính Panama đứng đằng sau cách đó vài mét mà chẳng hề làm gì để bảo vệ cho ông gìa này. Tấm ảnh đó đã xuất hiện trên bìa của Time, Newsweek, và U.S News and World Report. Vài tháng sau, Tổng thống George Bush đã trưng ra tấm ảnh này trong bài diễn văn biện hộ cho hành động xâm lược Panama của Hoa Kỳ.

Và đột nhiên như thế,’ Haviv nói, ‘Tôi đã hiểu tại sao những gì mình đang làm đang tiến ra thế giới và tạo nên lẫn gây ra những phản hồi. Nó giúp củng cố thêm khát khao của tôi được biến công việc này thành lẽ sống.

Một phần tư thế kỷ sau đó, nhiếp ảnh giờ đây đã trở thành phương tiện truyền thông tối ưu của thời đại chúng ta. Những công nghệ tân tiến đầy chóng mặt cho phép 1 số lượng hình ảnh không tin được – nửa tỷ 1 ngày – được chụp và tải lên trực tuyến. Sự tối tân của công nghệ web và điện thoại di dộng thông minh càng làm cho việc kiếm sống của các nhiếp ảnh gia thực thụ trở nên khó khăn hơn bao giờ hết.

Haviv, thành viên sáng lập của VII, một tổ chức đại diện về nhiếp ảnh cho các nhiếp ảnh gia (giống Magnum), nói rằng giờ đây số lượng các tạp chí và báo tờ gửi nhiếp ảnh gia của mình đi đưa tin các sự kiện trên thế giới chỉ còn đếm trên đầu ngón tay. Haviv lo sợ rằng những hình ảnh mang tính biểu tượng và có khả năng đánh động được nhận thức của con người ngày một biến mất.

Người tị nạn Rwandan Hutu ở Zaire năm 1994 chụp bởi Ron Haviv.

Những đôi mắt dõi theo những câu chuyện lớn đang dần biến mất đi,’ Haviv, người đã xông vào những xung đột lớn của thế giới suốt 30 năm qua nói.

Cũng giống như những ngành công nghiệp khác, công nghệ Web đã gây mất phương hướng và tạo nên con dao hai lưỡi đối với nhiếp ảnh. Nó đã khiến nhiếp ảnh giờ đây trở nên vô cùng đại chúng và dễ dàng tiếp cận hơn bao giờ hết. Nó cũng làm suy yếu đi một trong những nguồn tài chính truyền thống bấy lâu nay của các nhiếp ảnh gia: ảnh quảng cáo. Những tổ chức truyền thông đang từng bước tìm cách gia tăng doanh thu từ lĩnh vực trực tuyến nhưng họ vẫn không thể nào bù đắp được những mất mát chưa từng có tiền lệ ở lĩnh vực quảng cáo báo in.

Mùa xuân năm nay, tờ Chicago Sun-Times sa thải toàn bộ 28 nhân sự trong bộ phận nhiếp ảnh. (Tháng rồi, dưới sức ép của nghiệp đoàn họ đã thuê lại 4 trong số đó). Bởi vì tờ báo chuyển hẳn sang xuất bản web. Tờ U.S News and World Report sa thải đội ngũ phóng viên ảnh và tờ Newsweek thì không tiếp tục gia hạn hợp đồng với đội ngũ này. Những tờ báo, tạp chí và các hãng thông tấn khác, bao gồm cả Reuters, đã cắt giảm nhân sự ở bộ phận nhiếp ảnh và cắt giảm chi phí.

Tháng vừa rồi, theo báo cáo của Pew Research cho thấy số lượng nhiếp ảnh gia, nghệ sĩ và chuyên viên ghi hình là số bị cho nghỉ việc nhiều nhất trong tất cả các loại hình nhà báo, phóng viên, giảm 43% trong 10 năm qua.

Donald R.Winslow, một nhiếp ảnh gia kỳ cựu và là biên tập viên cho tạp chí News Photographer, ấn bản thương mại của Liên hiệp Nhiếp ảnh gia Báo chí toàn quốc đã nói những cắt giảm này là sai lầm chiến lược.

Chúng ta đang sống trong thời đại hữu hình và tân tiến nhất mà xã hội Mỹ từng trải qua. Những tờ báo mang sản phẩm của họ lên bản web và thất bại trong việc nhận ra rằng họ càng cần thêm các nhiếp ảnh gia, chứ không phải cắt giảm họ.’ Winslow nói.

Việc đăng tải những tấm ảnh chân dung ‘tự sướng’ lên mạng ngày nay đã vô cùng phổ biến đến mức nhan nhản và từ điển tiếng Anh Oxford đã tuyên bố ‘selfie’ là từ tiêu biểu cho năm 2013. Sự lan truyền và tranh cãi của nó còn lên đến đỉnh cao khi mà chính đương kim Tổng thống Barack Obama đã tạo dáng cùng với Thủ tướng Đan Mạch Helle Thorning-Schmidt và Thủ tướng Anh David Cameron để cùng chụp 1 tấm hình tự sướng trong lễ tang huyền thoại Nelson Mandela.

Cùng lúc đó, Nhà Trắng của ông Obama, với công cụ truyền thông xã hội và các nhiếp ảnh gia ‘người nhà’, đã tạo nên một hệ thống với tên gọi ‘Orwellian’ để truyền đi những hình ảnh ‘sạch đẹp’ nhất về ngài Tổng thống mà không cần đến các nhiếp ảnh gia báo chí.

Đây là những gì còn sót lại của một người đàn ông sau khi bị chặt đầu và đốt cháy trong cuộc nội chiến Kosovo 1999 – chụp bởi Ron Haviv.

Vâng, nhiếp ảnh gia báo chí đang ngày một đối mặt với những thực tế mới và thông qua hình ảnh của mình, minh chứng sự xác đáng của chính họ.

Cho dù có hàng tỷ hình ảnh được chụp từ điện thoại di động đang được tải lên Facebook và Flickrs mỗi ngày, vẫn có 1 số lượng lớn những hình ảnh mang tính biểu tượng cho thế giới ghi lại những sự kiện lớn quan trọng trên toàn cầu được chụp bởi những nhiếp ảnh gia báo chí chuyên nghiệp. Chín trong số 10 tấm hình được tạp chí Time chọn là ‘Top 10 Tấm Hình của 2013’ là một minh chứng, đều được chụp bởi những nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp.

‘Vâng, có hàng triệu hình ảnh ở ngoài kia, ‘ Giám đốc hình ảnh của Time, Kira Pollack, nói với tôi trong một buổi phỏng vấn. ‘Nhưng những hình ảnh được chụp bởi các phóng viên ảnh báo chí này, là những tấm hình thuyết phục nhất.

Phán quyết thì tuỳ ở bạn. Còn Top 10 của Time thì ở đây: http://lightbox.time.com/2013/12/02/time-picks-the-top-10-photos-of-2013/#10

Những blogs đang đăng tải các tác phẩm của những nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp tại Reuters, The Atlantic, The New York Times, Los Angeles Times, Boston Globe và Denver Post, sẽ tiếp tục thu hút ngày càng nhiều lượng truy cập trực tuyến.

James Estrin, một nhiếp ảnh gia của tờ New York Times, người đồng biên tập một blog về nhiếp ảnh – ‘Lens’ – với nhà bình luận David Gonzale, đã nói rằng sự bùng nổ của hình ảnh trên các phương tiện truyền thông xã hội đang tác động đến nhiếp ảnh theo 2 hướng. Đầu tiên, nó tạo ra một lượng khán thính giả đông đảo rộng khắp có thể tiếp cận những tác phẩm nhiếp ảnh đỉnh cao. Thứ 2, nó làm thay đổi bản chất tự nhiên của nhiếp ảnh. Ngày nay, đại đa số hình ảnh mà chúng ta đang chia sẻ trực tuyến là về chính bản thân, về gia đình và bạn bè – chứ không phải về những gì khác.

Estrin nói rằng ông chưa biết liệu những đổi thay này có đi theo hướng tích cực hay không. Nhưng ông cũng lo ngại rằng với dòng chảy cuồn cuộn của hình ảnh đó sẽ không thể khiến cho những tấm ảnh thật sự mang tính biểu tượng nổi bật lên. Lấy ví dụ như tấm hình gây chấn động mà nhiếp ảnh gia Nick Út chụp cô bé Phan Thị Kim Phúc, người bị bom napalm đốt trụi quần áo và bỏ chạy la hét. Ông lo âu rằng hình ảnh ngày nay có khó có thể mang đến 1 tác động mạnh mẽ như thế nữa.

Phạm Thị Kim Phúc bị bom napalm của Mỹ làm trụi quần áo – Nick Út chụp năm 1972 trong cuộc chiến tranh Việt Nam.

Giờ đây hình ảnh có quá nhiều và rất khó để cho một tấm hình thật sự nổi bật lên, phải không?’ Estrin hỏi. ‘Thậm chí khi tấm hình đó có thể phát tán và lan truyền, nó cũng chỉ trong 24 tiếng mà thôi.

Stephen Mayes, cựu giám đốc điều hành của VII và là một điều hành viên lâu đời của các tổ chức nhiếp ảnh khác, nói rằng nhiếp ảnh gia giờ đây buộc phải tự đổi mới chính bản thân mình.

Tuỳ thuộc vào việc các nhiếp ảnh chuyên nghiệp có chứng minh được gía trị của họ hay không. Thế giới chẳng hề nợ ta gì hết chỉ bởi vì chúng ta có thể tạo ra những hình ảnh tuyệt vời.

Haviv và những người khác đang nỗ lực để làm được điều đó. Họ đang xây đắp một lượng lớn người quan tâm trên các phương tiện truyền thông xã hội, quay những phim tài liệu, và chấp nhận sự hỗ trợ từ các tổ chức, lợi nhuận lẫn phi lợi nhuận, và Liên Hiệp Quốc hỗ trợ công việc của họ.

Các biên tập viên nhiếp ảnh nói rằng hình ảnh chụp bởi những người nghiệp dư có thể mạnh mẽ, nhưng những nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp vẫn rất cần thiết vì họ là người tạo nên những hình ảnh nhiều tầng lớp sâu sắc ám ảnh người xem.

Sự tồn tại của nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp là yếu tố sống còn. Không có họ, nhận thức của thế giới sẽ ngày càng héo mòn đi. Họ chính là chứng nhân cho tất cả chúng ta.

Tối nay tôi muốn viết về John Mayer.

Tối nay, một tối thứ 6 yên tĩnh. Tôi vừa uống whisky, định là sẽ nghe nhạc Jazz. Nhưng chợt nhớ ra John Mayer vừa mới ra album mới, nên quyết định down về nghe.

Tuy là với album trước đó, “Born and Raised”, thì tôi đã mất đi khá nhiều cảm xúc dành cho nhạc của anh này. Nhưng tôi vẫn muốn chờ thêm 1 album nữa, để xem sao.

Và quả thật với album mới này, thì tôi có thể khẳng định được rằng, nhạc của John đã thay đổi thật sự, kể từ “Battle Studies”.

John Mayer của thời “Battle Studies”, âm nhạc và con người anh có một mối đồng cảm mạnh mẽ đến với tôi. Rất mạnh. Nếu ai có đọc blog tôi từ những ngày đầu, khoảng thời gian 2010 thì sẽ thấy rõ lúc đó tôi viết nhiều về John và trích dẫn lyrics những ca khúc của anh khá nhiều.

John Mayer thời ‘Battle Studies’: đơn giản và tinh tế

Đó là giai đoạn mà theo tôi John đang trải qua những biến cố về mặt tình cảm và tâm lý của một người đàn ông. Thất bại nhưng vẫn cứng, vẫn muốn chứng tỏ rằng mình không gục ngã. Nhưng đêm về, đối diện với mình thì chỉ có cô độc và mệt mỏi ngập tràn. Thèm khát cảm xúc nhưng vô vọng. Chẳng thể làm gì khác hơn, anh ta trút hết vào âm nhạc. Cầm guitar lên mà dồn cảm xúc vào để chơi. Cầm bút lên mà dồn tâm trạng vào để viết. Không ngại ngần, không né tránh.

Tôi giai đoạn đó cũng y hệt như vậy.

Rồi sau đó thì John gặp sự cố về cổ họng. Một 1 thời gian sau khi chữa lành, anh ra album “Born and Raised” đi theo một hướng khác. Với concept là người đàn ông trải đời, hướng ra thế giới bên ngoài, khám phá nước Mỹ quê hương, sau một giai đoạn dài chỉ quanh quẩn ở bên trong.

John Mayer của ‘Paradise Valley’

Tiếp theo đó là album mới nhất “Paradise Valley” này. Tiếp tục xây hình ảnh một người đàn ông của nước Mỹ, tinh thần Mỹ, hướng về tự do, thiên nhiên và trải nghiệm. Về concept, art & creative thì cũng được (hơi hoa hoè rườm rà khăn khiếc vòng vèo các kiểu tí). Tuy nhiên 1 album cái quan trọng nhất là âm nhạc thì thật sự là … không ổn. Cả “Born and Raised” và “Paradise Valley” chất nhạc của John có khai phá và phóng khoáng hơn, tự do hơn một chút. Nhưng lại có vẻ sa đà vào kiểu dễ chịu nhàm nhàm của country, của pop. Cái đã từng làm nên thành công của John là cây guitar điện và ca từ sâu sắc, mạnh mẽ, đánh trúng tim đã không còn nữa. Không còn những đoạn guitar nghe như cứa lòng, hay rải nốt khiến mình phải lắng tai nghe mà chỉ đơn thuần là những hợp âm đều đặn vậy. Ca từ thì như vô thưởng vô phạt. Bắt đầu ca ngợi tình yêu một cách xinh hiền ngoan. Thế đó.

Tôi đã mong đợi rằng, khi John trải qua đủ những biến cố cả về thể xác lẫn tinh thần, để mà đứng vững mà sáng tạo thì âm nhạc của anh sẽ thật sự thoát ra, dám khai phá, thử nghiệm mạnh mẽ hơn và thăng hoa hơn nữa. Nhưng có lẽ “Continuum” và “Battle Studies” đã là 2 đỉnh cao của John rồi. Và như một quy luật tất yếu, qua đỉnh cao sẽ là đáy sâu. Có lẽ John phải trải nghiệm cả thất bại về mặt sáng tạo của một người nghệ sĩ thì anh mới có thể một lần nữa bùng nổ và thật sự tái sinh.

Saigon, tháng 08, 2013

Tôi cũng muốn mơ một giấc mộng hè.

Những ngày này báo chí đang thuật lại đêm nhạc ‘Những Giấc Mộng Đêm Hè’ do nhạc sĩ Quốc Trung tổ chức tại Nhà hát lớn Hà Nội, ngày 17.08 vừa qua.

Từ hồi cuối tháng trước, khi đọc được tin sẽ có đêm nhạc ấy ở Hà Nội, có sự xuất hiện của Bột trong vai trò một trong 3 nhân vật chính của đêm diễn, tôi đã có một đêm khó ngủ.

Bởi lẽ một trong những lần gần cuối gặp Bột ở nhà là trước Tết năm nay, ngồi chơi với Bột trong phòng, chụp Bột vài kiểu ảnh và nghe nhạc, tôi cứ thấy buồn buồn. Đó là cái cảm giác buồn buồn và nuối tiếc vì biết Bột không còn mấy thiết tha với việc biểu diễn nữa, khi mà Quái Vật Tí Hon đã rã nhóm.

Cái cảm giác tiếc nuối ấy cứ lâu lâu lại cuộn lên trong lòng, mỗi khi tôi nhớ về buổi biểu diễn cuối cùng của nhóm vào buổi chiều trời mưa, hôm sinh nhật Acoustic bar ngày 07.07.2012. Một trong những buổi trình diễn của một ban nhạc Việt Nam mang đến cho tôi nhiều cảm xúc nhất từ trước đến nay.

Quái Vật Tí Hon tan rã, Bột lại quay trở về cái thế giới nhỏ bé của riêng mình để quẩn quanh trong đó, tách biệt với đời sống ngoài kia. Tôi cứ nghĩ và thấy quá tiếc, khi mà Bột đang ở vào giai đoạn chín của tài năng, còn nhiều cơ hội để có thể bộc lộ và tiếp tục khai phá nữa. Nhưng có lẽ Bột không có động lực, hay đúng hơn là, không có ai đứng đằng sau đủ mạnh để đẩy Bột đi, bắt Bột phải dấn thân tiếp tục sáng tạo và thể hiện thêm.

May thay, cuối cùng thì cũng đã có một người làm được điều đó. Đó là nhạc sĩ Quốc Trung. Anh Quốc Trung đã thuyết phục được Bột quay trở lại sân khấu và còn hơn thế nữa là việc hợp tác để cho ra một sản phẩm âm nhạc tiếp theo từ đây cho đến năm sau.

Cho dù tôi không đủ điều kiện để bay ra Hà Nội mua vé xem Bột diễn, nhưng với 1 vài clip xem được từ Youtube do khán giả quay lại và post lên, cộng với việc đọc tường thuật thì tôi vẫn thấy cảm xúc ‘kỳ lạ’ trong lòng khi xem Bột đứng trên sân khấu hát. Cái cảm xúc vừa hồi hộp, vừa thân quen, gần gũi và … hạnh phúc ấy đã có từ những ngày Microwave rồi đến Rockstorm, Acoustic và đến tận hôm nay.

Không biết ngày mai, ngày kia, tháng sau sẽ thế nào, liệu Bột có ra được album tiếp theo không hay bao giờ sẽ thấy Bột lại hát ở Sài Gòn, nhưng với tôi, lúc này đây vẫn có những giấc mộng đẹp vẫn còn tiếp diễn. Vậy là đủ rồi.

Song of The Day: into the storm eye, there is only calmness.

Một năm, tính theo lịch âm, lại sắp hết.

Càng về những ngày cuối năm, khi những cơn gió hanh hao lạnh len lỏi vào trong thành phố, là lòng tôi lại cảm thấy không yên ả.

Ngồi nghĩ lại, từ mấy năm nay, chưa năm nao tôi đón 1 cái Tết thật trọn vẹn hoàn toàn. Năm thì kinh tế khó khăn, tài chính túng thiếu, năm thì tim tan nát, bị bỏ rơi. Năm thì quan hệ lục đục, không phương hướng.

Những ký ức của cái Tết đen tối nhất, 2010, thật sự vẫn chưa thôi ám ảnh tôi… Tôi không muốn nhớ đến nhưng có những thứ không chỉ đơn giản là muốn mà được…

Tôi không biết mình sẽ còn nghe bao nhiêu lần bài hát này nữa…

 

Mọi chuyện là thế đó. Tôi đâu có ngờ…

Chuyện của ngày hôm qua, tan như giấc mơ. 

Còn đâu, cơn gió trên sông bạc

Buồm kia cũng đã buông chùng

Không thấy chân trời

Đâu là đường về…? 

Giấc mơ kia đã vỡ. 

ẢO TƯỞNG RỰC RỠ

Và trong tôi, CƠN BÃO ĐANG ĐẾN GẦN

Sóng gió cũng đang kêu gào. 

Gọi tên tôi. Chúng sẽ bắt lấy tôi. 

Dìm thân tôi tận đáy sâu

Không thấy chân trời

Không còn đường về… 

Nhưng đúng như người ta nói, cách duy nhất để chiến thắng 1 cơn bão, là đi thẳng vào trong tâm của nó. Ở nơi đó, sức gió bằng không.

Tôi đang đi xuyên qua 1 cơn bão. Cơn bão của những ám ảnh quá khứ. Đi và tự nhủ, ‘thì cứ đi thôi’…

Tôi mong cho năm sắp đến, tâm mình thật tịnh, để sống thật tốt, hoàn thành những điều đã đặt ra và để cho họ biết rằng, tôi không dễ gì ngã gục.

Ai sống mà chẳng cần có chút niềm tin? Dù cho đôi khi, niềm tin đó chỉ là ảo tưởng.

P.S: Cho đến lúc này với tôi nhạc phim “Dành Cho Tháng Sáu” & “1735Km” là 2 album nhạc phim mà tôi thích nhất của phim Việt Nam.