Ở tận cùng, tình yêu là tất cả.

Tôi chỉ mới xem ‘Interstellar’ đến lần thứ 2. Có lẽ vẫn chưa thể nào đủ để viết ‘một cái gì đó hoành tráng’ về bộ phim này. Nhưng viết đôi chút thì có lẽ là có thể.

BÀI VIẾT CÓ TIẾT LỘ NỘI DUNG PHIM. VUI LÒNG CÂN NHẮC KHI ĐỌC TIẾP.

Chúng ta sẽ không thể nào cứu Trái Đất, việc Trái Đất phải tận thế được lồng gọn trong 1 câu nói của định luật Murphy: ‘điều gì phải xảy ra thì sẽ phải xảy ra’. Tất yếu sẽ là như vậy.

Nhưng sự tận thế không đến ngay lập tức, mà nó đến 1 cách từ từ, kéo dài, bằng những sự thay đổi từ những yếu tố tự nhiên trước: không khí ngày càng ít đi, chỉ còn lại đa số là nito, nấm mốc ngày càng nhiều, thực phẩm khan hiếm, bão cát bắt đầu, năng lượng cạn kiệt… Nolan đã dành cả hơn 1/3 đầu phim để khiến người xem cảm thấy sự kéo dài lê thê và bức bí này. Và hành trình cùng thời gian, không gian bắt đầu từ đây.

Thời gian và không gian là 2 yếu tố quan trọng nhất, đối với bất kỳ 1 cuộc du hành nào. Và nhất là du hành đến những vì tinh tú thì 2 yếu tố này lại quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Thời gian ở hành tinh này, thuộc hệ này là 1 năm thì ở hành tinh khác, thuộc hệ khác sẽ là 10 năm. Không gian thì bao gồm có hành tinh, hệ Mặt trời, hố đen, không gian 3 chiều, 5 chiều…

2 yếu tố đó trong bộ phim này, không đơn thuần là bối cảnh, mà đóng vai trò như 2 nhân vật, được Nolan thể hiện đầy sống động. Từ việc diễn giải thuyết tương đối của thời gian, cho đến việc đưa thời gian trở thành 1 cái ‘chìa khoá’ trong mối quan hệ giữa nhân vật Cooper với con gái mình, giữa quá khứ kết nối với hiện tại rồi tương lai của các nhân vật trong film. Tương lai sẽ đến từ những gì ta làm trong hiện tại. Và quá khứ là điều mà ta không thể nào thay đổi được nữa. ‘Họ không gửi chúng ta đến đây để thay đổi quá khứ, để cứu lấy trái đất. Chúng ta tự mang chúng ta đến đây. Để thay đổi tương lai.’

Còn với không gian, thì quả thật Nolan đã bỏ công sức ra quay trên chính bối cảnh thật, hạn chế việc sử dụng phông xanh hay kỹ xảo, với mục đích là để chính diễn viên được sống thật trong không gian đó, và người xem, cuối cùng sẽ cảm thấy như mình đang đứng ở đó, ngay tại đó, trong chuyến hành trình. Từ không gian nhỏ bé chật hẹp trên tàu vũ trụ, tới những không gian bao la rộng lớn của các hành tinh, hay không gian huyền bí và mênh mang vô định ở trong lỗ đen, ngoài vũ trụ… Với tư cách là một người xem, tôi đã thật sự cảm thấy được 2 yếu tố đó 1 cách trọn vẹn nhất.

Giờ thì hãy nói về ý nghĩa thật sự của bộ phim. Đầu tiên phải khẳng định rằng đây là 1 phim dựa trên nền tảng khoa học viễn tưởng. Tuy nhiên Nolan, như cách ông vẫn làm phim từ trước đến nay, không bao giờ làm bừa, mà thật sự đã có 1 nhà vật lý lý thuyết chuyên về vật lý vũ trụ tham gia vào quá trình tư vấn và sản xuất của bộ phim, để giúp cho bộ phim bám sát với lý thuyết khoa học nhất có thể, đó là Kipp Thorne. Không chỉ có Kipp Thorne, mà 1 nhà sản xuất quan trọng khác của Interstellar là Lynda Obst, là người đã từng tham gia sản xuất 1 phim cũng về đề tài viễn tưởng, cuộc sống ngoài Trái đất là phim ‘Contact’ năm 1997, cũng có Matthew đóng vai chính. Trùng hợp chăng?!

Nhưng dù thế nào đi chăng nữa thì vẫn phải khẳng định rằng đây là 1 phim khoa học viễn tưởng, chứ không phải là phim tài liệu về khoa học vũ trụ hay vật lý, nên những vấn đề đặt ra trong phim như lỗ đen, hố sâu … có thể đúng hoặc không không phải là điều quan trọng nhất.

Quan trọng nhất là, Nolan đã kết hợp những yếu tố đó lại với nhau, để tạo nên 1 hành trình về mặt trải nghiệm cho người xem, để dẫn đến kết thúc cuối cùng là: ‘Ở tận cùng, tình yêu là điều cuối cùng quan trọng nhất. Tình yêu là thứ duy nhất dẫn chúng ta vượt qua cả không gian lẫn thời gian. Tình yêu là thứ cho chúng ta lòng can đảm, để bước chân vào nơi tăm tối nhất, vô định nhất, để hòng tìm kiếm điều mà con tim mách bảo.

Ở trong phim, khi Cooper rơi vào hố đen và lọt vào không gian 5 chiều, cái mà theo giả thuyết là do ‘họ’ tạo ra, thì điều này phân tích ở góc độ logic thực tế thì sẽ thấy khá hoài nghi, nhưng ở 1 khía cạnh khác phi logic thì lại thấy hợp lý.

Đó là, ta vẫn thường hay có câu ‘Cám ơn Người/Chúa/Trời/Thánh đã mang con đến đây, cho con gặp được người này…’ Chẳng phải ta thường nói là, mọi sự trong cuộc đời gặp nhau là bởi duyên trời định, số phận đặt ra đó hay sao? Duyên số hay gì đó, chẳng phải là do ‘tạo hoá’ sắp đặt đấy à? Nhưng tạo hoá nào thì cũng phải đi ra từ chính con người. Suy nghĩ của con người, tạo nên từ trái tim, từ não bộ, có 1 sức hút vô cùng mạnh. Ta nghĩ đến ai mãi, thì lúc nào đó tự nhiên sẽ gặp. Ta nghĩ đến việc gì suốt, mong mỏi điều gì đủ nhiều, tự ta sẽ tìm cách làm cho được điều đó.

Và quay lại ở đây, chính tình yêu to lớn của Cooper dành cho con gái đã khiến bước lên cuộc du hành, rồi bị hút vào cái không gian đó, để gặp lại cô bé, truyền cho cô bé thông điệp để cho bước tiếp theo. Hay như Brand, chính tình yêu của cô dành cho Edmund đã dẫn cô đến với hành tinh nơi anh ta phát đi tín hiệu, và đó mới chính là thế giới tương lai của loài người sau Trái Đất.

Bộ phim, còn là rất nhiều những chất liệu mà ta sẽ bắt gặp, ở những tác phẩm mà Nolan đã từng làm: ‘The Dark Knight’, ‘Inception’… chẳng hạn như lý luận, ‘liệu rằng, ở tận cùng, thì yếu tố sinh tồn sẽ là mạnh nhất, là cái chiến thắng mọi thứ?’ Có thể là không. Sinh tồn có thể giúp anh chiến thắng hay vượt qua ở 1 giai đoạn nào đó, nhưng đó không phải là yếu tố thúc đẩy sự tiến bộ hay phát triển của nhân loại.

Tóm lại, với Interstellar, tôi hoàn toàn thoả mãn về phần nghe, nhìn và nhất là cảm xúc. Câu chuyện có thể không thuyết phục 100%, nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất.

Quan trọng nhất là, ‘ở tận cùng, tình yêu tạo nên tất cả.

À và, chúng ta sẽ không thể nào một mình làm nên mọi chuyện được đâu, cần phải có 1 đội hay ít nhất, là phải có bạn đồng hành cùng làm nên chuyện đó. Như Cooper có Tars hay Brand vẫn ngày ngày đợi chờ 1 ai đó đến tìm cô vậy đó ;).

 

P.S: Bài viết chắc chắn còn rất nhiều thiếu sót và nhiều khía cạnh chưa đề cập đến của bộ phim. Vì thế rất mong nhận được đóng góp của các bạn J.

Advertisements

Tôi nói gì khi nói về chạy bộ.

Trước hết là tôi phải xin phép bác Haruki Murakami vì mượn tựa đề cuốn sách của bác để viết entry này.

Và thứ nữa là, tôi xin khẳng định mình không phải một chuyên gia về chạy bộ hay là fan nhiệt thành của môn thể thao này như bác Murakami để dám ‘chém gió’ này kia.

Tôi chỉ muốn kể câu chuyện của riêng mình,, về việc chạy bộ.

Tôi vẫn còn nhớ, hồi học cấp 3 và lên Cao Đẳng, chạy bền là phần bắt buộc trong giáo trình của môn thể dục và đó là phần mà tôi sợ nhất. Hiển nhiên là bởi thể trạng yếu kém. Tôi cũng không tập luyện thể thao gì quá nhiều ngoài việc chơi bóng rổ cho vui. Tôi vẫn nhớ lần chạy kinh khủng nhất đó là thầy thể dục bắt cả lớp Cao Đẳng phải hoàn thành bài kiểm tra chạy hết 1 vòng trường đua Phú Thọ. Nam thì phải 1 vòng, nữ thì nửa vòng. Lần đó tôi chạy mới nửa đường mà xây xẩm mặt mày, tim đập loạn xạ, nửa đường còn lại thì tưởng chừng chấp nhận rớt vì không thể nào chạy nổi. Về đến đích thì cứ tưởng như mình sắp ngất xỉu đến nơi. Thật là xấu hổ. Xấu hổ vậy nhưng rồi tôi cũng kệ, vì nghĩ có bao giờ mình cần thể lực để chạy hết 1 vòng cái trường đua ngựa đó để làm gì đâu. Mình đâu phải là ngựa.

Thời gian qua đi, có vài lần tôi cũng quyết tâm tập thể thao lại, và chọn chạy bộ (vì nó đơn giản và ít tốn kém nhất). Nhưng lần nào cũng chỉ chạy được chưa hết 1 vòng công viên Lê Văn Tám là đã thấy quá oải, khi mà những triệu chứng như hoa mắt, ù tai, nhức đầu liên tục quay trở lại ám ảnh. Tôi nghĩ tại sao phải tự hành xác mình như vậy làm gì.

Thế là cuối cùng tôi thấy mình ‘sợ’ chạy bền.

Cho đến khi tôi đọc cuốn sách của bác Murakami với tiêu đề như trên. Bác viết về việc chạy bộ 1 cách say mê và cuốn hút, và rất nghiêm túc hệt như sự nghiệp văn chương của bác vậy. Cuốn sách quả là có khả năng truyền cảm hứng. Tuy nhiên, với tôi, nó chỉ dừng lại ở việc đọc biết vậy chứ tôi không có ý định sẽ áp dụng hay thực hành gì hết cả.

Rồi sang đầu năm nay, với quyết tâm cao cải thiện cái vóc dáng gầy còm của mình, tôi đóng tiền cả năm đi tập gym. Vì đóng tiền, nên tôi siêng tập lắm :D. Một tuần đều đặn 4 buổi, trong đó tôi dành 2 buổi cho việc tập chạy trên máy. Ban đầu cũng chỉ định là chạy để vận động cơ thể, ra mồ hôi xả stress, rồi từ từ nâng cao sức bền chứ cũng không có tiêu chí gì cụ thể. Đều đặn 1 buổi tôi chạy khoảng 15 phút, trung bình được 1,5km.

Nhưng vô tình, tháng 04 này công ty tôi lại tổ chức 1 buổi chạy bộ với cái tên VNG Fun Run. Mục đích của sự kiện này là nằm trong chuỗi hoạt động kỷ niệm 10 năm của công ty và quyên góp cho quỹ từ thiện ‘Ước mơ của Thuý’. Và tôi nghĩ, tại sao mình không tham gia nhỉ? Nghĩ là thế, nhưng khi biết được thông tin tổng chiều dài đường chạy lên đến gần … 10km, và không hề chia ra từng cấp độ (như kiểu cuộc thi ‘Chinh phục cầu Phú Mỹ’) thì tôi nghĩ, thôi rồi, 10km thì chắc mình dẹp quá. Sức mình hàng tuần chỉ chạy có hơn 1km mà còn hộc hơi nói chi cuộc chạy này … gấp 10 lần như vậy.

Nhưng tôi lại nghĩ, bây giờ mình vẫn còn gần 1 tháng để tập luyện, và biết đâu mình có thể thay đổi điều gì đó. Nếu tập thấy không ổn thì vẫn có thể không tham gia cơ mà. Vậy là tôi lên kế hoạch tập. Bắt đầu bằng việc nâng cao dần khối lượng chạy hàng tuần. Từ 1,5km lên đến 2km, thấy sức mình vẫn còn, nâng lên 2,5km rồi cuối cùng là 3km vào sát ngày đăng ký tham gia Fun Run. Đồng thời, để nâng cao sức bền, tôi tập leo cầu thang mỗi sáng đi làm ở công ty. Thay vì đi thang máy 1 lèo lên tầng 15, ban đầu tôi dừng ở tầng 10 rồi leo thang bộ lên, vác theo cái balo laptop gần 3kg. Từ từ nâng lên tầng 8 rồi tầng 7… Nói chung là leo xong thì lên cty mất hơn 5 phút ngồi lau mồ hôi các kiểu :D.

Cuối cùng thì cũng đến ngày đăng ký tham gia. Tôi dành 1 buổi ngồi chọn lựa kỹ những bài nhạc để đưa vào cái iPod shuffle. Nhạc là thứ thiết yếu đối với tôi khi chạy. Không có nhạc thì chắc chắn tôi thua. Murakami chọn Jazz & Classic Rock để nghe khi chạy. Tôi thì chọn bất cứ thứ gì khiến tôi cảm thấy ‘sung’ và hưng phấn, nhưng chủ yếu cũng là Alternative Rock/Indie Rock/Britpop/Pop thôi.

Trang phục cho việc chạy thì quan trọng nhất là đôi giày, lý tưởng thì là giày chạy bộ của các hãng nổi tiếng thiết kế có khí động học, đế đệm không khí gì đó các kiểu. Không thì 1 đôi giày tốt với các tiêu chí: mang vừa chân, không chật không rộng, êm ái và nhẹ vì bạn tưởng tượng bàn chân của mình sẽ liên tục tiếp xúc với thứ đó suốt hơn vài tiếng đồng hồ trên mặt đường nhựa nóng. Không thể dừng giữa đường với đôi chân sưng phồng rộp được.

Và cuối cùng là đến ngày chạy. Đêm hôm trước tôi ngủ vừa đủ giấc. Thức dậy sớm để khởi động, bảo đảm các cơ chân, tay, vai được căng đầy đủ. Tôi ăn 1-2 quả chuối tiêu, chuối là thứ cung cấp và duy trì năng lượng tốt cho việc tập luyện lẫn vận động ở cường độ cao. Uống nước vừa đủ. Không nên uống quá nhiều sẽ thải nhiều hơn.

Sau khi đã chuẩn bị kỹ càng, thì bước cuối cùng trước khi chạy đó là: lên 1 chiến thuật phù hợp cho việc chinh phục đích đến. Hãy xem kỹ bản đồ đường chạy: xem những đoạn đường cong, đường thẳng, nếu được thì Google street view để xem đường nào nhiều cây, đường nào phải hứng nắng nhiều… Và từ đó lên 1 chiến thuật cho riêng mình. Chiến thuật của tôi là: trong 4km đầu xuất phát và duy trì tốc độ chậm, chủ yếu nằm ở nhóm giữa. Cố gắng duy trì cho cơ thể quen với việc vận động trong 1 khoảng thời gian là rất quan trọng. Tạo sức bền để làm nền cho suốt hành trình của mình. 4km đầu thường mọi người sung sức nhất nên sẽ nhanh chóng chia làm 2 nhóm: nhóm sung nhất dẫn đầu và nhóm yếu hơn theo sau. Nhưng sang đến 4km tiếp theo thì sự phân hoá sẽ rõ rệt hơn: nhóm đầu sẽ tách ra 1 nhóm những cá nhân xuất sắc duy trì tốc độ để về đích đầu tiên. Nhóm thứ 2 bắt đầu tuột lại và trở thành nhóm giữa. Một số nhân tố của nhóm ‘yếu’ sẽ bứt phá nỗ lực để gia nhập vào nhóm giữa. Và nhóm yếu thật sự sẽ ở sau cùng. Mục tiêu của tôi trong 4km tiếp này là nâng dần tốc độ ở 1 số đoạn nắng nóng (vì nóng nên phải cố mà chạy cho qua) và chấp nhận đi bộ khi mệt ở 1 số đoạn đường mát mẻ :D. Chiến thuật đi kết hợp chạy này sẽ giúp tôi duy trì ở nhóm giữa và nếu may mắn có thể bứt lên gia nhập nhóm đầu (trong trường hợp nhiều bạn rớt xuống).

2km cuối cùng là việc dồn sức để về đích. Lúc này cơ thể đã rất mệt rồi nên sẽ cố gắng duy trì chạy thật chậm ở 1,5km đầu và dồn sức bứt tốc ở 500m cuối cùng để về đích.

Tôi biết từ việc luyện tập chạy trên máy trong phòng gym có máy lạnh mát mẻ với việc ra ngoài thực tế đường nhựa nắng nóng chạy cùng xe cộ là rất khác nhau. Nên cách duy nhất để hoàn thành hành trình là tuân thủ theo chiến thuật mình đã đặt ra.

Và thực tế là… tôi làm đúng với chiến thuật đó. Kết quả: về đích trong nhóm 100 người đầu tiên :D. Quả thật đây là điều mà bản thân tôi cũng khó nghĩ đến cho dù đã tự động viên bản thân và lạc quan nhiều trước khi chạy. Tôi còn nhớ, ở khoảng 500m cuối, khi tôi nhìn thấy bên kia mảnh đất qua hàng rào là đích đến, và iPod shuffle đến bản Canon In D phối lại Rock, tôi đã dồn sức guồng chân chạy, cho dù lúc đó cũng chẳng có ai phía trước hay ai bám theo tôi phía sau. Nhưng tôi vẫn muốn thực hiện đúng những gì mình đã đề ra. Và dù sức tàn chỉ chạy được khoảng hơn 300m để gần chạm đến chướng ngại vật cuối cùng, nhưng ngay khoảnh khắc chạy ấy tôi biết 1 điều: mình đã thành công, mình đã làm được rồi.

Sau đó khi xem lại app Moves đo tổng chiều dài lẫn thời gian hoàn thành thì tôi thấy mình đã duy trì tốc độ trung bình 7km/h (thua 1 nửa so với người về đích đầu tiên là 15km/h). Đúng với thực tế tôi vẫn tập luyện ở trên máy (dao động từ 6,8-7,2km/h). Vậy thì việc tập luyện là có ích đấy chứ đâu phải không?

Và cuối cùng, như tiêu chí của buổi chạy là ‘Fun Run’, tôi đã thấy vui, niềm vui từ việc chạy, từ việc không bỏ cuộc, không nản chí, không đuối sức và nhất là vui vì từ nay không còn sợ chạy bền nữa :).