Tôi cũng muốn mơ một giấc mộng hè.

Những ngày này báo chí đang thuật lại đêm nhạc ‘Những Giấc Mộng Đêm Hè’ do nhạc sĩ Quốc Trung tổ chức tại Nhà hát lớn Hà Nội, ngày 17.08 vừa qua.

Từ hồi cuối tháng trước, khi đọc được tin sẽ có đêm nhạc ấy ở Hà Nội, có sự xuất hiện của Bột trong vai trò một trong 3 nhân vật chính của đêm diễn, tôi đã có một đêm khó ngủ.

Bởi lẽ một trong những lần gần cuối gặp Bột ở nhà là trước Tết năm nay, ngồi chơi với Bột trong phòng, chụp Bột vài kiểu ảnh và nghe nhạc, tôi cứ thấy buồn buồn. Đó là cái cảm giác buồn buồn và nuối tiếc vì biết Bột không còn mấy thiết tha với việc biểu diễn nữa, khi mà Quái Vật Tí Hon đã rã nhóm.

Cái cảm giác tiếc nuối ấy cứ lâu lâu lại cuộn lên trong lòng, mỗi khi tôi nhớ về buổi biểu diễn cuối cùng của nhóm vào buổi chiều trời mưa, hôm sinh nhật Acoustic bar ngày 07.07.2012. Một trong những buổi trình diễn của một ban nhạc Việt Nam mang đến cho tôi nhiều cảm xúc nhất từ trước đến nay.

Quái Vật Tí Hon tan rã, Bột lại quay trở về cái thế giới nhỏ bé của riêng mình để quẩn quanh trong đó, tách biệt với đời sống ngoài kia. Tôi cứ nghĩ và thấy quá tiếc, khi mà Bột đang ở vào giai đoạn chín của tài năng, còn nhiều cơ hội để có thể bộc lộ và tiếp tục khai phá nữa. Nhưng có lẽ Bột không có động lực, hay đúng hơn là, không có ai đứng đằng sau đủ mạnh để đẩy Bột đi, bắt Bột phải dấn thân tiếp tục sáng tạo và thể hiện thêm.

May thay, cuối cùng thì cũng đã có một người làm được điều đó. Đó là nhạc sĩ Quốc Trung. Anh Quốc Trung đã thuyết phục được Bột quay trở lại sân khấu và còn hơn thế nữa là việc hợp tác để cho ra một sản phẩm âm nhạc tiếp theo từ đây cho đến năm sau.

Cho dù tôi không đủ điều kiện để bay ra Hà Nội mua vé xem Bột diễn, nhưng với 1 vài clip xem được từ Youtube do khán giả quay lại và post lên, cộng với việc đọc tường thuật thì tôi vẫn thấy cảm xúc ‘kỳ lạ’ trong lòng khi xem Bột đứng trên sân khấu hát. Cái cảm xúc vừa hồi hộp, vừa thân quen, gần gũi và … hạnh phúc ấy đã có từ những ngày Microwave rồi đến Rockstorm, Acoustic và đến tận hôm nay.

Không biết ngày mai, ngày kia, tháng sau sẽ thế nào, liệu Bột có ra được album tiếp theo không hay bao giờ sẽ thấy Bột lại hát ở Sài Gòn, nhưng với tôi, lúc này đây vẫn có những giấc mộng đẹp vẫn còn tiếp diễn. Vậy là đủ rồi.

Bột và ‘Đường Về’

Bột và ‘Đường Về’

Đầu tiên

Tôi còn nhớ trong Rockshow ‘HoMeLessNess’ do RockFanClub tổ chức ngày 10 tháng 6 năm 2004 tại bar Lexus, Microwave sau 1 thời gian im ắng có buổi biểu diễn trở lại trước các Rockfans Sài Gòn. Thời điểm đó, mỗi khi lên sân khấu, Microwave luôn là band bị la ó nhiều nhất, vì Rockfans Sài Gòn lúc đó khá là bảo thủ, họ ghét cái thể loại Nu-Metal mà nhóm đang chơi, họ ghét những bài nhóm cover của Limp Bizkit hay Korn. Họ đá đểu và công kích nhóm bằng cách hô to: “Micro…soft”.

Nhưng trong đêm diễn ‘Homelessness’ 7 năm về trước kia, Bột (tên thật là Nguyễn Công Hải) đang là vocal của nhóm (Khanh khi đó chỉ mới tham gia hát rap ở 1 vài ca khúc thôi) đã đứng trên sân khấu rất hiên ngang, tuyên bố rằng “Sau buổi biểu diễn này ra ngoài thì muốn fuck lẫn nhau thế nào cũng được. Nhưng Microwave hôm nay sẽ chơi hết mình.”

Và đúng là hôm đó họ đã chơi hết mình, khiến nhiều người ngạc nhiên (và cảm động) với những sáng tác đầu tiên: “Ước Mơ”, “Trái Tim Dũng Cảm” và ca khúc sau này trở thành big hit của Rock Việt: “Tìm Lại”.

Nhiều Rockfans chắc vẫn còn nhớ hình ảnh Bột đã hát & nằm dài, khóc trên sân khấu. Một hình ảnh rất hiếm thấy sau này của ở những Rockshow.

Sau đêm diễn đó, Microwave đã định là tan rã. Và album “Lối Thoát” ra vào tháng 12, 2005 tưởng chừng như là đứa con tinh thần đầu tiên và cũng là cuối cùng của nhóm.

Nhưng không ngờ chính album đó đã mở ra ‘Lối Thoát’ thật sự cho Microwave, để sau này nhóm nổi tiếng và thành công thế nào thì ai cũng đều đã thấy.

Chỉ có điều, từ đó Bột đã ‘không còn đứng bên nhau nữa rồi’ với các thành viên còn lại trong band. Từ đó, Khanh chính thức thay thế Bột làm vocal của Microwave.

 Lần hai

Vẫn là RFC show, tháng ngày 01 tháng 12, 2005 tại Công viên Tao Đàn. Microwave có phần biểu diễn, chính thức trình làng những ca khúc trong album ‘Lối Thoát’ (chính thức phát hành ngày 25.12).

Microwave bắt đầu diễn được khoảng nửa list, thì đến bài ‘Ước Mơ’, Bột đột nhiên xuất hiện, leo lên sân khấu. Anh lao lên ôm lấy các anh em trong band, và xin hát chung bài này, mặc cho các thành viên hơi bất ngờ và ngơ ngác. Và chất giọng của Bột khi cất lên (tôi xin lỗi trước) khiến tôi thấy xúc động và có hồn hơn nhiều khi nghe Khanh hát. Bột hát như chưa bao giờ được hát vậy. Dưới sự cổ vũ, reo hò của các fans, sau ca khúc, anh buông mình nhảy xuống sân khấu một cách đầy mãn nguyện.

Đối với tôi, đó là show diễn hay nhất của Microwave, cũng một phần vì lúc đó tôi đang trải qua giai đoạn tan vỡ sau một mối tình, chẳng có gì bấu víu ngoài âm nhạc. Và ‘Tìm Lại” là tất cả những gì tôi cần lúc đó.

Rồi khi album “Lối Thoát” chính thức phát hành, nhiều người đã đọc thấy trên booklet những dòng cảm ơn mà Microwave dành cho Bột, vì những dấu ấn của anh, vì tình anh em. Dù Microwave sau này có đi đến tận đâu, thì hình ảnh của Bột (với riêng tôi), vẫn sẽ gắn liền với những ngày ‘mơ ngày mai ta là sao, bay trên cao ôi ta là sao…’

 Lần ba

Acoustic bar, một buổi tối cuối tuần đông đúc, như lệ thường. Tôi vẫn còn nhớ đó là dịp quốc khánh 2.9 năm 2008. Acoustic tổ chức event. Bắt đầu bằng việc chào cờ và hát quốc ca (chưa có quán bar nào làm điều tương tự trước đây).

Tối đó có Juram hát ‘Tình Thôi Xót Xa’ tiếng Việt với ‘I Don’t Want To Miss A Thing’…

Và có một lúc, khi khán giả đã hơi vãn vãn, Bột lên sân khấu, cầm đàn thùng, hát mấy bài của mình sáng tác. Lúc đó cảm giác như Bột hát chơi, kiểu giao lưu cây nhà lá vườn, chứ không có gì ghê gớm hay chuyên nghiệp. Nhưng cách Bột hát và ca từ thì thật gần gũi, giản dị như đang tự sự với bạn bè, người quen.

Sau đêm đó về, tôi có viết 1 entry trên Yahoo!360 cũ, với tựa đề là “Borderless” (dựa theo bộ phim documentary về Rock Việt của Thắng Vũ), và bài viết đó sau này được giải 3 cuộc thi viết về Acoustic bar. Chẳng có gì đáng khoe nhưng lúc đó tôi lại thấy rất vui, hãnh diện. Một lần nữa tôi lại nhắc đến Bột. Đến cảm xúc mà anh khiến cho tôi có được, chỉ bằng việc hát nghêu ngao những bài tự sáng tác.

Đến đây thì tôi phải nói rõ rằng, tôi chưa bao giờ quen Bột. Chưa bao giờ có mối liên hệ hay giao tiếp với anh ở bên ngoài. Nhưng trong suy nghĩ của tôi, Bột thật sự là một hình mẫu của Indie Artist Việt, cho dù anh chẳng bao giờ nhận mình là Indie. Và tôi tin rằng sẽ có ngày anh tự khẳng định được mình, với âm nhạc của riêng anh.

Và ngày đó đã đến, khi Quái Vật Tí Hon cho ra mắt album ‘Đường Về’.

Tôi biết đến Quái Vật Tí Hon & dự án “Đường Về” từ cách đây hơn nửa năm, khi nhóm bắt đầu chuẩn bị thu âm tại Malaysia. Trong suốt 2 tháng qua, Quái Vật Tí Hon là cái tên được nhắc đến nhiều nhất (tạm gọi là của Rock Việt) từ những báo lớn như Thanh Niên, Tuổi Trẻ hay những chương trình lớn và chính thống như Bài Hát Việt đến nhạc hội Rock lớn nhất như Rockstorm.

Không cần phải giới thiệu lại về line-up của Quái Vật Tí Hon, với những tên tuổi nào của Rock Việt, tôi chỉ muốn nói về âm nhạc trong ‘Đường Về’.

Thẳng thắn mà nói thì chất liệu âm nhạc, phong cách âm nhạc trong album này không phải là cái gì đột phá, hay mới mẻ đối với Rock Việt. Cũng vẫn là guitar đánh kiểu ngũ cung, vẫn là Alternative sound mà các band Rock Việt hay chơi, vẫn là acoustic guitar mộc mạc, chủ đề cũng chỉ là cuộc sống, tình yêu mà thôi. Nhưng cái mà tôi (và chắc là cũng nhiều người khác) tâm đắc nhất ở album này chính là: cảm xúc.

Một cảm xúc rất trọn vẹn được dẫn dắt từ đầu đến cuối, xuyên suốt trong những ca từ, giai điệu mà Bột & những thành viên đã tạo nên.

Về âm nhạc, có cảm giác rằng Quái Vật Tí Hon kế thừa của Gạt Tàn Đầy, Rosewood, của phong cách Rock ‘miền Bắc’ đầy đặc trưng. Điển hình là những bài ‘Vì Đời’, ‘Ngày Hôm Qua’ hay ‘Qua Ô Cửa Thời Gian’.

Kiểu viết lời, chơi chữ đầy ý nhị, có lúc châm biếm, giễu nhại, chua chát. Nhưng tựu chung là nhiều chất thơ, nhiều hình tượng. Hoà quyện trong đó là giai điệu với những khoảng lặng, chút ambient, đầy cảm xúc. Đôi lúc ta còn thấy ẩn hiện chất dân gian Bắc Bộ trong cách hát hay hoà âm, như ở bài ‘Vợ Ơi Anh Đã Sai Rồi’ chẳng hạn.

Giống như nhạc sĩ Quốc Trung đã nhận xét: “Album như những câu chuyện được kể bằng âm nhạc – một cách giản dị với chất liệu âm nhạc chủ yếu sử dụng khéo léo ngũ cung Việt Nam. Đã lâu lắm rồi hay nói đúng hơn là làn đầu tiên có một band nhạc chơi toàn những sáng tác của mình với ngôn ngữ kể chuyện của riêng mình…”

“Đường Về” thật sự là một album rất đáng nghe và cảm nhận, cho thấy rằng Rock Việt chẳng cần phải là những gì ồn ào, ầm ỹ hay đao to búa lớn thì mới khẳng định được mình. Rock, là chính mình, là cuộc sống, là hơi thở từng ngày, là độc lập trong tư tưởng và con đường mình đi.

Quái Vật Tí Hon khiến tôi tìm lại những cảm xúc của ngày xưa, tưởng chừng như đã quên lãng khi nào, cho tôi muốn có được lại cảm xúc mãnh liệt, hết mình khi đứng trong lòng những Rockshows.

Và cám ơn Bột, vì sau 7 năm ấy, tôi đã thấy cậu tìm được ‘đường về’, với những gì cậu tâm huyết, đam mê, với những gì thật sự là chính mình.