Tản mạn Sài Gòn

Sao mà nhớ quá những năm mới lớn, lãng mạn đạp xe trong đêm Giao thừa, lang thang hoài các phố, miệng lẩm nhẩm bài ‘Đi qua vùng cỏ non’… Đống lá ven đường ai đốt mà thơm? Nhanh chùa Đại Giác toả thơm lừng trong đêm tối. Ghé nhà cô bạn cùng lớp ở hẻm nhỏ ngã ba Ông Tạ. Tặng bạn báo Xuân, nói mấy câu vụng về rồi luyến tiếc ra về, tự thấy mình ngớ ngẩn. Nhớ cơn mưa hè dữ dội, đạp xe dầm mình thấm nghe nước mưa thấm lạnh, thấy phố xá lạ lẫm như chưa từng qua. Nhớ những đêm cầm gậy đi gác dân phòng gõ cửa lò bánh mì mua ổ bánh nóng, cắn ngập răng với cục chả lụa, muối tiêu. Phố yên ngủ, thẳng tắp, lá khô xào xạc rơi giữa lòng phố rộng thênh… Chim đêm ríu rít trên cành xà cừ. Lũ mèo hoang gào phía nóc nhà ai đó. 

Chiều nay, tôi đứng trên bậc tam cấp nhà Bưu Điện thành phố nhìn ra quảng trường trước mặt. Ráng chiều chưa bao giờ đẹp như thế, làm rực hồng cả khối gạch nhà thờ Đức Bà. Mưa vừa dứt ‘thành phố đẹp như trang hoàng trở lại’ (thơ Nguyễn Nhật Ánh). Văng vẳng tiếng kèn Saxo của ông cụ đeo kính. Nỗi xúc động dâng lên trong tôi… Vẫn là thành phố chất ngất nhà cao, hàng vạn chiếc xe xuôi ngược, ầm ầm tiếng động. Ở gần thấy mệt mỏi vì nó. Đi xa lại nhớ, nhớ da diết. Có phải chăng vì những kỉ niệm, dù rất vụn vặt, rời rạc trong ngăn kéo ký ức của tôi… Một chiều bỗng dào dạt rơi, xoay tít trong tim như những cánh hoa đầu đường Lê Quý Đôn mùa gió nổi. 

Trích “Sài Gòn Nhớ” – tập truyện ngắn “Đường Phượng Bay” của nhà văn Phạm Công Luận,

Hưởng ứng “Cuộc vận động sáng tác truyện và tranh truyện cho thiếu nhi 1993 – 1995”

Bây giờ hình như chẳng còn mấy tác gỉa viết về tuổi hoa niên, tuổi thanh xuân Sài Gòn đẹp và giản dị như này nữa nhỉ… ?

Trong những ngày tự nhiên nhớ Sài Gòn, nhớ những ngày xưa quá đỗi…