Alex Turner, anh là ai?

Why-Alex-Turner-Should-Sing-the-Next-Bond-Theme-Blog-FDRMX

 

Alex David Turner là một nhân vật phức tạp để giải mã. Một thiên tài soạn nhạc và viết ca khúc? Hiển nhiên. Một tay chơi Rock’n’Roll màu mè? Có lẽ. Trong một năm đánh dấu cột mốc của trưởng ban nhạc Arctic Monkeys và trong tuần mà album mới của The Last Shadow Puppets (dự án riêng của Alex và người bạn lâu năm, Miles Kane) được phát hành, cây bút Matt Wilkinson của tuần báo NME đã mang đến cho chúng ta bài viết về một nhân vật cực kỳ khó nắm bắt của thế giới âm nhạc.

Trước khi dịch toàn bài của Matt, xin được nói rằng cá nhân tôi đã có 1 ‘tình yêu’ dành cho Alex Turner từ những ngày đầu nhìn thấy anh chơi nhạc. Cũng giống như tôi dành tình yêu cho Murakami hay Radiohead hay Manchester United, thật sự rất khó và gần như không thể nói được lý do tại sao tôi lại yêu thích anh chàng này đến vậy. Tôi chỉ biết rõ 1 điều rằng, cái tình yêu mà tôi dành cho anh ta và âm nhạc của anh ấy không phải kiểu thích điên cuồng trong 1 giai đoạn nào đó rồi thôi. Mà nó cứ âm ỉ và ngày càng trưởng thành theo năm tháng, theo dòng đời mỗi lúc tôi lớn lên. Và đến tận hôm nay, tôi mới ‘mượn’ được bài viết này, để kể cho bạn câu chuyện về Alex.

—-

Tháng 12 năm 2003, cậu bé Alex Turner 17 tuổi, tung tăng tự do ở London, đã nghĩ rằng mình đang ở những tháng ngày hạnh phúc nhất. Qua đêm trong căn phòng giá 30 bảng của Golders Green B&B, đắp chung chăn với 2 cậu bạn thân Matt Helders và Ander Nicholson, chàng barman bán thời gian đến từ Shefflied ấy trông coi một trong những địa điểm tổ chức âm nhạc nổi tiếng nhất phía Bắc London, Alexandra Palace. Thời ấy, band The Strokes đang ở đỉnh cao của sự nghiệp, có một buổi diễn trên sân khấu tại đó, cậu bé fanboy Alex đã có cơ hội được gặp 2 thần tượng của mình, trưởng nhóm The Libertines Pete Doherty và tay guitar chính Carl Barat cũng đang đứng trong đám đông xem show diễn.

Trò chuyện với NME năm 2011, Turner vẫn còn hào hứng nhớ lại ‘cuộc phiêu lưu nho nhỏ’ mà cả bọn đã có đêm hôm ấy. ‘Có thể là mấy chú ấy ghét nghe điều này lắm’, Alex tuôn ra khi nói về The Strokes, ‘nhưng họ là band nhạc mà khuyến khích tôi xé toạc gối quần jeans rồi viết lên đó bằng bút lông không xoá được. Tôi đã viết lên đó dòng mực đỏ: ‘I’ve got soul and I’m superbad!”

Alex chụp hình chung với The Strokes

Chính xác 2 năm kể từ show diễn đó, con tạo đã xoay vần đến mức không thể nào hình dung ra được. Lần này, đến lượt The Strokes là những người há hốc mồm chứng kiến một band nhạc mới siêu hay ho có tên gọi Arctic Monkeys chơi 25 phút tái hiện lại những âm thanh kinh điển một thời mà The Buzzcocks đã từng tạo ra, kể từ ngày mà 2 bậc tiền bối Johnnys (Ramones và Rotten) đã sáng tạo nên nhạc Punk hơn 3 thập niên về trước. Đó cũng là thời điểm mà Turner (cùng đồng bọn: Nicholson, Helders và Jamie Cook) đã hoàn toàn soán ngôi của thần tượng Doherty trở thành những người viết nhạc hàng đầu UK, sẵn sàng để bước ra sàn diễn toàn cầu.

Và ngày hôm nay, chàng ta vẫn vững vàng ở đó. Những tác phẩm của chàng đã nhận được vô vàn lời ca ngợi, từ huyền thoại chân thành như David Bowie: “một niềm vui thích đấy.” cho đến tay to nhạc Rap Diddy: “Arctic Monkeys quá hay ho đi chứ!!!” thậm chí đến chính trị gia như Gordon Brown (nhưng thôi tốt hơn hết là không nên trích dẫn) và thậm chí là nhà thơ Simon Armitage: ‘Chúa phù hộ cậu ấy.’ Và hãy đối mặt với sự thật đi, có thể là bạn cũng phải ngợi khen cậu ta nữa rồi.

Nhưng điều gì đã thật sự lên dây cót cho Alex Turner chạy nhanh đến thế? Suốt 5 năm qua tôi đã phỏng vấn cậu ấy vô số lần, chứng kiến cậu chàng phát triển và tiến bộ. Tháng 1 năm nay, Alex sẽ đánh dấu tuổi 30 và chỉ vài tuần sau đó là kỉ niệm 10 năm Arctic Monkeys thay đổi cuộc đời với album đầu tay ‘Whatever People Say I Am, That’s What I Am Not’. Tuần này, LP thứ 2 của cậu chàng và anh bạn thân Miles Kane, dự án bên lề The Last Shadow Puppets sẽ trình làng với cái tên ‘Everything You’ve Come To Expect’. Và lúc này, Alex đã và đang sống một lúc nhiều cuộc đời, xẹt qua lại khắp nơi trên thế giới, biến hình thành 1 hoàng tử RocknRoll thực thụ: tóc bóng mượt, đĩa nhạc vàng, sống thượng lưu ở LA và một danh sách cặp bồ hạng A hoàn hảo.

33aecd07cf74f86089055e9b907f4a10

Trong lần được feature lên bìa NME đầu tiên năm 2005, Alex đã nói: “Tôi thích nghĩ rằng mình đang đi trên dây nối giữa 2 đầu 1 là Mike Skinner (một rapper indie người Anh) và một đầu là Jarvis Cocker (trưởng nhóm Pulp – một trong những ban nhạc định hình nên Britpop thập niên 90). Một lời tuyên bố rất ‘chất’ nhưng chính bản thân Alex cũng biết rằng, điều đó sẽ không thể kéo dài. Cũng như Cocker đã từng nhảy ra trước khi con tàu Britpop chìm đắm năm 1997, Turner đủ tinh khôn cho dù mới 19 tuổi để biết rằng, mặc cho Arctic Monkeys đang là một hiện tượng thời bấy giờ, cậu chàng sẽ không thể nào cứ tiếp tục viết lặp đi lặp lại những ca khúc như đã làm trước đó: hoành tráng, tươi vui, những ca khúc ‘quốc dân’ về việc chứng kiến những ban nhạc tệ hại chơi ở Sheffield nơi Alex làm bar tender (bài “Fake Tales of San Francisco”) hay về những cuộc chạm trán kỳ lạ với những gã cặn bã bên ngoài phòng tập của Arctic Monkeys (‘When The Sun Goes Down’) và về việc nghèo rách túi chỉ thèm khát có được một đôi sneaker Reebok mới (bản ‘A Certain Romance’).

Arctic Monkeys 2005

Trò chuyện với anh chàng nhiều năm sau khi sự cuồng về việc Arctic Monkeys-mang-chất-Beatles lắng xuống, Turner nói với tôi rằng anh chàng đã sững sờ chết điếng về những thứ tào lao mà mọi người gán cho anh. Một trong những sự kiện đáng nhớ là trong vòng 6 tháng kể từ lần lên bìa và phỏng vấn độc quyền đầu tiên, Alex đã tự ‘phản bội’ lại chính bản thân mình trước đó bằng việc tuyên bố rằng đĩa đơn ‘Leave Before The Lights Come On’ sẽ là lời chia tay của anh dành cho một Alex Turner mà cả đất nước đang mê đắm và kỳ vọng. “Đó là ca khúc cuối mà tôi viết về việc đi chơi lòng vòng và mọi kiểu thế,’ cậu chàng giải thích, nhằm vĩnh viễn đóng lại một chương trong cuộc đời. ‘Cuộc sống của tôi bây giờ thật sự không giống anh chàng đó chút nào nữa rồi.”

Và quả thật là kể từ đó, Alex đã gần như phải tự mình lột xác rất nhiều lần nữa. Mỗi ca khúc mà anh chàng viết trong album thứ 2 “Favourite Worst Nightmare’ đều trưởng thành và chững chạc hơn, màu sắc đa dạng hơn và thậm chí là kỳ lạ hơn những chất liệu mà anh đã có khi còn teen, và mỗi mẻ anh cho ra đời sau đó đánh dấu một chặng đường anh đã đi xa hơn từ xuất phát điểm Shefffield ban đầu.

“Việc bạn có thể nhìn được qua vai mình có ý nghĩa quan trọng thế nào bạn biết không?” Anh ta đã hỏi như thế trong thông cáo báo chí đi cùng với album ‘Everything You’ve Come To Expect”.

“Chẳng phải là nó chẳng hề hào hứng hay thú vị khi cứ ôm mãi vào một điều gì đó hay một quan điểm của ai đó – bằng việc để cho điều đó ra đi và khám phá những gì đang diễn ra trước mắt bạn?”

Đây chính là điểm then chốt làm nên Alex Turner 2016. Đó là lý do giải thích cho việc trong khi cả nền báo chí Anh đang bận rộn với việc tâng bốc cậu chàng là một ‘Noel Gallager mới’ hồi 2005 (Noel Gallagher là người sáng tác chính, guitar chính của Oasis, ban nhạc đã làm nên Britpop) thì chàng ta đã bỏ hết những vị thế để trở thành ‘cậu bé vàng’ của kỷ nguyên Britpop 2.0 mà chạy thẳng đến sa mạc California với trưởng nhóm Queens Of The Stone Age Josh Homme. 2 ban nhạc đã đi tour cùng nhau năm 2007, và từ đó gã Rocker người Mỹ đã trở thành một hình tượng kiểu Jedi knight (hiệp sĩ Star Wars) đối với Arctic Monkeys, mà nhất là với Turner.

Nó cũng giải thích cho việc khi mà album ‘Humbug’ do Homme sản xuất cho Arctic Monkeys đậm chất pyschedelic đã khiến rất nhiều fans của Monkeys hoảng sợ, Turner vẫn có thể phản ứng một cách rất thông minh và đảo chiều khi ngay sau đó cho ra đời album ‘Suck It and See’ 2011 đầy nhịp điệu và đậm chất New York, trong đó kể về sự mê đắm của anh với cô bạn gái nổi tiếng Alexa Chung – fashionista và người dẫn chương trình truyền hình – trước khi hoàn toàn thu mình để tránh khỏi cái thế giới nhơ nhớp ‘sau giờ làm’ của Hollywood mà anh đã trải nghiệm trong một album mê hoặc toàn thế giới: “AM” ra đời vào 2013.

Alex Turner & Noel Gallagher

Alex Turner sẽ luôn chuyển động và luôn luôn làm việc. Nó là tinh thần không bao giờ ngoái đầu nhìn lại và nó cũng giải thích cho việc tại sao sau này Monkeys rất hiếm khi chơi live lại những sáng tác trong 2 album đầu tay. “Chơi lại mấy ca khúc đó để làm gì khi mà tụi tôi bây giờ không còn ở trong mấy bài hát đó nữa rồi?”, anh chàng đã nói thẳng với tôi như vậy. “Nó như kiểu tụi tôi đang phải chơi cover lại mấy bài hát khác, nhưng dù thế nào thì cũng không thể cover lại ‘Fake Tales of San Francisco’ được đâu…”

Lúc nói ra câu đó, Alex đang ngồi trong chuyến xe bus đi tour cho album ‘Suck It And See’, ngay trước khi cả band bắt đầu cho 1 chuyến hành trình đầy nghiêm túc tiến đến Hoa Kỳ.  Turner, giờ đây tóc chải ngược bóng lộn, mới vừa cắt phang kiểu tóc bob mái ngang như thời Beatles, nhìn từ đầu đến chân mỗi inch đầy chất Rockstar: áo da đen tuyệt đẹp, kính phi công gọng vàng, quần jeans Levis’ kiểu Joe Strummer (ca sĩ chính người Anh của nhóm The Clash), boots da đen cổ cao bụi bặm, nhẫn và dây chuyền vàng to bản. Cậu chàng cứ loay hoay liên tục, thảy 2 cục xúc xắc nhỏ vòng quanh cái bàn trong khi suy nghĩ và cân nhắc một cách chậm rãi – nhưng dường như không thể tìm được câu trả lời – về việc làm thế nào thành công lại đến với mình như thế.

Đó chính là cách mà Turner thể hiện trong những buổi trả lời phỏng vấn. Đầy cân nhắc, tinh tế nhẹ nhàng, yên lặng và hết sức cẩn trọng. Khi ngồi cùng với những thành viên của band, anh chàng sẽ gần như đợi mọi người nói xong hết rồi mới kết thúc bằng những câu chốt đầy thú vị và thông minh. Anh chàng sẽ nhăn mặt nếu bạn có ý định ‘hỏi xoáy đáp xoay’ về những chủ đề ‘sâu sắc’ như lyrics các ca khúc của chàng chẳng hạn – trước mặt mọi người (“Đừng làm như vậy với tui nhé Matthew, không phải là trước mặt mấy thằng bạn tui.” Nhưng khi bạn có dịp ngồi một mình với anh ấy, cậu chàng sẽ cởi mở một cách bừng sáng, dẫn dắt và khơi mào cho mọi dòng chảy đối thoại như thể lời lẽ tuôn ra suối chảy trên những bản thu âm.

“Tui nói với anh là tui có 1 cái bảng phóng phi tiêu, phải không nhỉ?” chàng ta đã nói chuyện đó 1 lần rồi, như thể anh ta đang dẫn dắt bạn vào một bí mật to lớn khi giải thích về quy trình viết nhạc cho album ‘AM’. Và theo 1 cách nào đó, với Turner, thậm chí một việc rất bình thường như việc chơi phóng phi tiêu ở trong căn hộ cũng có thể biến thành một nguồn cảm hứng, một thông điệp cho việc sáng tạo. “Tui sẽ chơi phóng phi tiêu, và chắc chắn sẽ có 1 sự đối xứng giữa việc cố gắng định hình những dòng lyrics đang vẩn vơ loanh quanh với việc ghim phi tiêu vào cái bảng. Nó kỳ cục.”

Hẳn Alex là một kẻ mộng mơ, vĩnh viễn muôn đời anh ta vẫn như thế – mặc cho anh ta đang trú ngụ hay xuất phát điểm từ chốn nào. Đây có lẽ là cái đã xúi giục tạo nên sự thay đổi lớn nhất trong con người Turner khi anh ta càng lúc càng già đi. Càng để cho cái tính cách ấy thẩm thấu qua những ca khúc , đổi thay tiết tấu từ kiểu bắn liên hồi của những bản nhạc thuởu hỉ mũi chưa sạch như ‘The View From The Afternoon’ và ‘Teddy Picker’ đến những ca khúc ngày một gợi tình và tự do thoải mái như ‘No 1 Party Anthem’, ‘Miracle Aligner’, Alex ngày càng dấn sâu và thể hiện vai trò của một người sáng tác nhạc.

“Thật lòng thì bạn chẳng thể nào dự doán chuyện quái gì sẽ đến tiếp theo với Arctic Monkeys”, người quản lý của ban nhạc, Ian McAndrew đã nói ở diễn đàn Music Business Worldwide 2015. “Nhưng bất kể họ làm gì, bạn sẽ không bao giờ có thể mất niềm tin, nhất là với Alex khi anh chàng viết nhạc. Kỹ năng và sự trữ tình trong âm nhạc của cậu ấy luôn phát triển. Cậu ấy là một nhà soạn nhạc vô cùng đặc biệt.”

Và là một người không bao giờ ngừng nghỉ. Năm ngoái, cậu chàng tiêu tốn 1 cách nghiêm túc toàn bộ khoảng thời gian nghỉ Arctic Monkeys vào việc viết nhạc và thu âm cho album ‘Everything You’ve Come To Expect’, rồi một vài ca khúc cho ban nhạc L.A Mini Mansions và theo như được biết, là anh chàng còn làm cả 1 album bí mật cho Alexandra Savior – người được mệnh danh là 1 Lana Del Rey mới của nước Mỹ.

Phản chiếu điều đó với khoảng thời điểm 2008 và 2010 khi những thành viên còn lại của Arctic Monkeys đều dành 1 khoảng thời gian cần thiết để nghỉ ngơi giữa những albums, Turner mặt khác thì lại lao vào viết nhạc và ra mắt album đầu tay với dự án The Last Shadow Puppets, rồi thu âm cho nhạc film Submarine của Richard Ayoade. Tính đến hiện tại, anh chàng đã có gần 150 ca khúc ra mắt từ 2005, cạnh tranh với con số 180 của 2 huyền thoại Lennon & McCartney ở thời hoàng kim của The Beatles và thậm chí hơn Noel Galler lẫn Radiohead làm được trong 1 thập kỷ đầu tiên của họ.

Và đến bình minh của 2016 Turner sẽ chính thức bước vào tuổi 30, chàng ta không hề nôn nóng về việc kỷ niệm 10 năm album đầu tay ‘Whatever People Say I Am, That’s What I Am Not’. Thay vào đó, công ty thu âm của anh chàng – Domino – dành tuần lễ kỷ niệm để thông báo về việc phát hành album ‘Everything You’ve Come To Expect’.

Được thu âm tại phòng thu Shangri La của nhà sản xuất Rick Rubin dưới những rặng dừa Malibu suốt những tháng cuối 2015, cấp độ ghê gớm của việc thay đổi nơi chốn này so với những gì từng là xuất phát điểm của Turner có thể khiến những ban nhạc thấy hoảng chứ đừng nói đến fans. Họ dùng cái xe bus đi tour cũ của Bob Dylan làm nơi mix nhạc, đốt nhang trầm suốt ngày và bạn có thể ngửi thấy mùi Thái Bình Dương qua làn hơi ấm áp thanh bình nhiệt đới.

tumblr_o34xmk81Zk1thz4e2o1_1280

Alex Turner & Miles Kane: “Everything You’ve Come To Expect” 2016

Nhưng cái lâu dài và điều quan trọng nhất với Turner khi cậu chàng ngày càng trưởng thành hơn – mà vẫn là một trong những người sáng tác đầy cảm hứng và làm say đắm số 1 nước Anh – đó là điều làm nên con người anh ấy: không bao giờ ngừng nghỉ, cứ mãi kiếm tìm và hoàn toàn kiên định trong khát khao không bao giờ ngủ quên trên những vinh quang quá khứ.

“Viết nhạc với tôi như ngồi chờ đợi được giao hàng đến,” (chắc là anh ấy muốn nói đến sự bồn chồn, sốt ruột mong ngóng – chú thích của người dịch) anh ta từng nói 1 lần khi tôi hỏi tất cả những cái này đến từ đâu. “Luôn luôn có 1 cái gì đó…biết đâu nó sẽ biến mất 1 ngày nào đó? Lúc đó thì tôi có thể bỏ cuộc và đi làm vườn hay gì đấy.’ Cậu chàng tiu nghỉu trước khi yên lặng quay trở về với cuộc trò chuyện. “Nhưng nói thật với anh, tôi làm gì có thời gian mà lo chuyện đó.”

Dịch bởi indieglory – Saigon, 06.05.2016 

 Nguyên gốc bài viết của Matt Wilkinson: http://www.nme.com/features/who-is-alex-turner-the-full-nme-cover-feature

N o v e m b e r – On-The-Go

On The Go – ‘November’

Đã từ tháng 11 tôi không viết gì cả.

Đã từ tháng 11, tôi không viết chút gì về nhạc nhẽo.

Suốt khoảng thời gian đó tôi vẫn nghe, nhưng có lẽ, tôi chỉ nghe thấy âm và thanh chứ không hề nghe được nhạc.

Tôi nhớ ngay lần đầu gặp ở Era, Bột đã nói rằng: “âm nhạc thực chất chỉ là âm thanh, những âm thanh do con người tạo ra đó, khi đi vào đầu óc, trái tim, tâm hồn bạn thì mới thành âm nhạc.”

Quả thật là sau 1 khoảng thời gian chiêm nghiệm, tôi thấy điều này ngày càng đúng.

Hằng ngày, tôi đi làm vẫn nhét headphone vào tai để nghe. Nhưng chủ yếu là tôi nghe để … tránh tiếng ồn đường phố, xe cộ. Và nghe cũng chỉ quanh đi quẩn lại từng ấy bài quen thuộc.

Hằng ngày, ở văn phòng, tôi vẫn nhét headphone vào tai để nghe. Nhưng cũng thế, chủ yếu là để tôi relax và tránh tiếng ồn ào trong văn phòng.

Vậy thì là tôi đang nghe âm thanh, chứ không phải âm nhạc.

Với âm nhạc, tôi khá cực đoan. Cực đoan ở đây không phải là cầu kỳ. Tôi không cần dàn âm thanh hi-end, không cần có rượu vang hay người đẹp thì mới nghe nhạc thấy hay. Cực đoan của tôi là nghe nhạc phải có cảm xúc. Tôi phải thấy tim mình chợt rung lên, đập theo nhịp của tiếng đàn, lời hát, nhịp trống, âm bass. Tôi phải chợt bỏ xuống cuốn sách hay ngừng làm một việc gì đó mà mò lại xem, bài gì hay nhỉ, rồi chăm chú lắng nghe hết cả album.

Và âm nhạc phải khiến tôi muốn nhắm mắt lại, tưởng tượng ra mình đang ở trong thế giới nơi mình muốn được thuộc về, có khổ đau, có yên bình nhưng tự do và hạnh phúc.

Tôi có đòi hỏi cao siêu quá không nhỉ? Chắc là có. Vậy nên tôi cực đoan với cái thứ tôi yêu là thế đó.

Tháng 11, bản nhạc cuối cùng mà tôi nghe, khiến tim tôi rung động, nằm trong cái post trước bài này. Bản nhạc khiến tôi buồn cả tháng trời.

Còn bây giờ, đây có lẽ sẽ là album khiến tôi tiếp tục chìm trong cái thế giới lẫn lộn buồn vui, thực ảo xoá nhoà ấy 1 thời gian không ngắn nữa, là: “November” của On-The-Go.

Vâng, trùng hợp quá nhỉ? Sao cứ loanh quanh cái tháng 11 không chịu đi hoài vậy? Nào tôi có muốn đâu cơ chứ.

Nhìn cái hình cover, thấy cái tên, là muốn nghe rồi. Và đã nghe rồi, thì … không dứt ra được nữa.

Tôi hút 1 điếu. Lần đầu tiên tôi hút ở nhà, trước cửa balcony phòng mình. Và tôi uống nốt chỗ whiskey đã rót ra trước đó.

Tối nay đủ thứ chuyện chả ra sao ập đến trên đầu. Tôi muốn yên nhưng thiên hạ chưa cho phép. Vậy nên tôi uống rượu, hút weed và nghe nhạc. Tôi có được phép SỐNG-CHO-RIÊNG-MÌNH-MỘT-TÍ không nhỉ, thưa thiên hạ??? Hay là lại chỉ trích tiếp là tôi thì ích kỷ quá, chỉ biết sống cho riêng mình???

À quên, không nên cay cú nhỉ, tôi đang muốn nói về album nhạc tôi đang được thưởng thức bây giờ cơ mà.

Tuyệt vời! Âm thanh đẹp đẽ. Trầm bổng. Du dương.

Đúng là cái gì mà ta không mong đợi, thì thường đều rất đáng ngạc nhiên.

3 bản nhạc cuối album, từ ‘Glow’ trở đi, quả thật là TUYỆT!!!

Nhắm mắt lại. Để cho thân mình, tâm trí mình, lòng mình, trôi nhẹ nhàng nổi lên trên lớp thanh âm đó, là 1 trải nghiệm thật vô đối.

Bản ‘Not Enough Hope’, với đoạn điệp khúc cứ lặp đi lặp lại:

“Leave me alone. Leave me alone. Leave me alone…”

Vâng, xin cho tôi được yên thân 1 mình đi ạ. Tôi xin đấy, thiên hạ ơi!!!

Hay tôi phải hứa, là tôi sẽ ‘ngoan’, như Ngọc Trinh tuyên bố trên báo chí, thì thiên hạ mới tạm tha, để tôi được yên thân đây nhỉ???

À xin lỗi, tôi lại lan man linh tinh rồi, quay trở về với chủ đề âm nhạc nhé.

Sau “Not Enough Hope”, quả thật giờ tôi chả có chút hy vọng nào đâu, nhưng tôi vẫn nghe tiếp, thì “Into The Wild” là ca khúc tuyệt nhất để kết lại 1 album thế này.

Into The Wild”, tựa đề bài hát không thể không khiến tôi nhớ về chàng trai trẻ McCandless và chuyến hành trình từ bỏ cuộc sống để hoà vào thiên nhiên thật sự.

Và khi đoạn guitar solo cất tiếng lên, cùng lời hát của “Into The Wild”, tôi chỉ nhắm mắt lại, và mọi thứ như đã chuẩn bị sẵn trước từ lâu, tràn trề tuôn ra không ngăn được…

 

Và với tôi, tôi thấy mình vẫn còn đang kẹt lại,

ở trong chính ký ức và những nỗi đau không thể nói ra lời,

ở trong chính tháng Mười Một tưởng chừng đã thật xa. 

… 

Một chút về artist On-The-Go 

Screen Shot 2012-12-27 at 1.24.05 PM

Một ngày cuối năm 2012.