Era

Nếu ngồi tính nhẩm xem ngoài nhà bố mẹ ra, nơi nào gắn bó với tôi lâu nhất, thì đó chính là Era.

Era là một trong những quán/tiệm cafe đầu tiên tôi đến, vào cái thời mới tập tành biết ‘đi cafe’. Đó là năm 2002, tôi đang học năm lớp 12 trường PTTH Phan Đăng Lưu, đến nay tròn 15 năm rồi đấy.

Đã có 1 thời gian, tôi xem Era như ‘căn phòng thứ 2’ song song với ngôi nhà mình. Cứ đi ra đường mà không biết đi đâu thì rẽ vào Era là yên tâm nhất. Cứ có chuyện gì bức bối trong lòng, vào Era ngồi đã rồi sẽ tính sau.

Tôi nhớ con đường Trần Quốc Thảo là nơi tôi hay thích đi vòng qua rồi mới về nhà sau những buổi học thêm ca tối. Bởi lẽ đường này và đường Phùng Khắc Khoan là 2 con đường nhiều cây cao, đẹp, mát, yên tĩnh ít xe cộ. Và tôi đã rất nhiều lần đi ngang nhìn từ ngoài vào Era, thấy những ngọn nến lung linh sau ô cửa kính lớn. Để rồi đến một buổi tối trời mưa tầm tã, tôi đã lấy hết can đảm chở cô bạn gái đầu tiên vào thẳng quán cùng lời nói dối: “Hoàng đã vào rồi, quán này sáng lắm chứ không tối đâu”.

Hình chụp bằng máy Sony của Khương và lens Leica Sumilux 35 1.4

Đó là lần đầu tiên tôi bước chân vào quán cách đây 15 năm. Và quả thật là vào rồi mới thấy, ở bên trong Era đủ sáng, đủ ấm và đủ riêng tư để ngồi 1 lần, và giờ là cả 1 đời.

­Era, là nơi chứng kiến mối tình đầu của tôi, và chứng kiến những tan vỡ, những hẹn hò, những cô đơn, mệt mỏi lẫn niềm vui.

Ở Era có 1 bầu không khí riêng, với cái bàn sát ô cửa kính gợi nhớ đến cafe Tùng Đà Lạt. Nhưng bầu không khí ở Era trầm mặc hơn Tùng nhiều. Mỗi góc bàn như 1 thế giới riêng. Những người đến Era để uống cafe cũng thật lạ, dường như bước vào sau cánh cửa gỗ ấy, không ai bảo ai, tự động gọi những thứ đồ uống đơn giản giống nhau mà chẳng cần liếc nhìn vào menu làm gì. Rồi họ ngồi lặng im với cái thế giới riêng của mình.

Hình chụp bằng máy Sony của Khương & lens Leica Sumilux 35 1.4

Và ở Era, tôi tìm thấy cho mình một gười bạn tri âm, tri kỷ: Lê Công Lý.

Về sau này, sau những biến cố, tôi đã 1 thời gian không bước chân vào Era lại. Rời xa cái bầu không khí đặc quánh ám đầy khói thuốc đó, bước đi tìm những không gian sáng sủa, rộng rãi hơn. Nhưng lâu lâu như một nỗi nhớ nhà, tôi lại tạt vào Era ngồi 1 lúc, chỉ ngồi những buổi sớm sớm hoặc giấc ban trưa. Bởi từ sau này, tôi hoàn toàn thay đổi thói quen, không bao giờ cafe vào buổi tối.

Và nhất là, tôi chỉ đến Era mỗi lần tiếp Lý, tiếp Khương trở lại Sài Gòn. Với bạn tri kỷ, ngồi Era như là được về nhà.

Hình chụp bằng máy Sony của Khương & lens Leica Sumilux 35 1.4

Một nơi chốn như vậy, phải mất đến 15 năm tôi mới viết cho nó trọn vẹn được vài dòng, tạm gọi là lưu giữ lại cả 1 miền ký ức đã qua.