Song of the week (in the loving memory of The Beatles).

Two of Us –  Aimee Mann and Michael Penn

Two of us wearing raincoats
Standing so low
In the sun
You and me chasing paper
Getting nowhere
On our way back home
We’re on our way home
We’re on our way home
We’re going home

You and I have memories
Longer than the road that stretches out ahead

Chiều qua ngồi xem I Am Sam. Đã biết về film này từ lâu. Nghe nói rất nhiều lần. Nhưng chiều qua tôi mới thật sự ngồi xem.

Và tôi đã phải liên tục pause lại…vì sợ mình sẽ òa khóc như 1 đứa trẻ khi xem những đoạn thể hiện tình cảm của người cha, Sam Dawson và cô con gái nhỏ Lucy.

I Am Sam và The Pursuit of Happiness thật sự là 2 bộ film hay nhất, đẹp nhất về tình cha con mà tôi từng được xem.

Và với những ai yêu The Beatles, thì nếu chưa xem I Am Sam, bạn không thể tự nhận mình là 1 fan đích thực.

Nhạc film gần như toàn bộ là nhạc của The Beatles được chơi lại bởi Nick Cave, Stereophonics, Eddie Vedder, Ben Harper… tuyệt hay. Ngoài ra, trong film còn trích dẫn vô số những lời thoại, điển tích gắn liền với The Beatles.

Thật kỳ lạ khi mà 1 người đàn ông chỉ có trí óc bằng với 1 đứa bé 7 tuổi lại có thể nhớ, thuộc và hiểu hết từng ấy những thứ liên quan đến The Beatles, đến John, đến Paul, đến George. Điều đó nói lên rằng, âm nhạc của The Beatles giản đơn và chân thành đến mức 1 đứa bé cũng có thể thuộc nằm lòng.

Đó là minh chứng rõ ràng nhất cho lý do vì sao The Beatles trở thành vĩ đại, và bất tử.

A Day In Life.

Một ngày như ngày hôm nay.

Sài Gòn vẫn ngập tràn ánh nắng. Trong khi đó bên kia bờ đại dương, New York đang bước vào mùa đông. Còn Châu Âu thì ngập tràn trong tuyết.

30 năm trước, người Anh, người Mỹ và tất cả những người yêu âm nhạc, yêu dự do và hòa bình trên thế giới đã phải đón 1 Giáng Sinh buồn.

10:50 phút đêm ngày 8 tháng 12 năm 2010, John Lennon cùng vợ Yoko Ono trở về căn hộ tại The Dakota, New York và bị bắn bởi 1 gã tên là Mark Chapman. Anh qua đời sau đó tại bệnh viên lúc 11:07 phút đêm cùng ngày.

John Winston Lennon – người đàn ông với gọng kính tròn, đôi mắt buồn man mác, với những bản nhạc mãi vang lên, trong sự tranh đấu cho tình yêu, tự do và hòa bình của nhân loại. Có người gọi anh là thiên tài, có kẻ bảo anh là kẻ ngây thơ mộng tưởng, nhưng với những gì anh đã sống, đã để lại cho thế giới này, anh thật sự là 1 huyền thoại.

30 năm sau ngày anh mất, thế giới vẫn đang biến động từng ngày trước những cuộc chiến tranh, của vũ khí hạt nhân, trước sự trồi sụt của kinh tế và những thảm họa về môi trường.

Triều Tiên bắn pháo, Mỹ – Hàn tập trận, Mỹ – Nhật tập trận, Trung Quốc lên tiếng, Iran – Palestine vẫn chưa ngơi tiếng súng, những lò hạt nhân vẫn đang âm ỷ cháy, khủng hoảng kinh tế tại Ireland, chính trường ngoại giao thế giới rung rinh vì những tiết lộ của Wikileaks…

Và tôi chắc rằng chỉ hôm nay hoặc ngày mai thôi, rất nhiều người trên thế giới sẽ lại cùng tụ họp với nhau, và hát vang bài ca “Imagine“, bản quốc tế ca mong cho thế giới này chỉ có hòa bình ngự trị.

Tôi vẫn còn nhớ chỉ cách đây chưa đầy 1 tháng, khi Apple cho đăng dòng chữ này trên trang chủ của mình:

“Tomorrow is just another day that you’ll never forget”

Và sau đó là hình ảnh rất đẹp của The Beatles xuất hiện cùng thông báo:

“The Beatles is now available on iTunes.”

Ngay lập tức có 2 luồng phản ứng: 1 nhóm đang mong chờ các ứng dụng mới, phát minh mới về mặt công nghệ thì tỏ ra thất vọng, chỉ trích Apple rằng The Beatles thì có gì đâu mà ghê gớm, là bị ăn dưa bở, ăn quả lừa. Nhóm thứ 2 thì lại ca ngợi rằng Apple lần này đã thật sự tạo nên 1 dấu ấn về mặt văn hóa và tinh thần.

Quả thật việc The Beatles chính thức có mặt trên iTunes mang nhiều ý nghĩa hơn chỉ đơn thuần là âm nhạc. Nếu chỉ là nhạc thì chỉ cần 1 cái search là ta có thể down về đủ bộ discography của The Beatles mà chỉ phải trả tiền cho nhà cung cấp Internet hàng tháng.

The Beatles nói chung và John Lennon nói riêng, chưa bao giờ chỉ đơn thuần là âm nhạc.

Họ là biểu tượng của 1 thời đại, là giá trị văn hóa bất diệt, là tinh thần Rock’N’Roll không bao giờ ngừng lăn, là ngưỡng vọng của nhân loại về 1 thế giới tự do và hòa bình.

Nhiều người không biết rằng, công ty ghi âm của The Beatles ngày trước cũng mang tên Apple, và giữa Apple máy tính với Apple ghi âm đã từng có 1 cuộc chiến để tranh giành thương hiệu quả táo. Và việc Apple máy tính có được bản quyền để chính thức đưa tất cả các đĩa nhạc, live concerts của The Beatles lên iTunes, đã đánh dấu 1 cột mốc tuyệt đẹp trong ngành công nghiệp âm nhạc. Tất cả giờ đây đã được số hóa.

Nhưng  dù cho bạn chưa từng nghe hết các bài hát của John  hay The Beatles, hay chưa từng xem họ biểu diễn thì tôi đoan chắc rằng ít nhất 1 lần trong đời bạn cũng đã phải nghe đến tên họ, cũng đã biết họ là ai.

Cũng giống như bạn có thể không quan tâm đến chính trị hay chiến tranh, lịch sử, nhưng chắc chắn bạn vẫn biết đến Che.

30 năm qua, thế giới đã đổi thay, âm nhạc đã biến chuyển rất nhiều, hết trào lưu này rồi đến trào lưu khác. Nhưng John Lennnon và The Beatles, những giá trị văn hóa tinh thần đó, chưa bao giờ là cũ.

Và một ngày như ngày hôm nay, như bao nhiêu ngày khác ở giữa cuộc đời, tôi lại cho phép mình mộng mơ 1 chút. Mà một khi đã là mơ mộng, thì đừng tự hỏi có bao giờ nó trở thành sự thật không.

Make love. Not make war.