Trải nghiệm Tokyo – cảm hứng từ Haruki Murakami: phần 1.

Hành trình đến Nhật của tôi chỉ có vỏn vẹn 5 ngày (không tính 1 ngày đi về). 2 ngày ở Osaka là dành cho Summer Sonic Festival & Radiohead. Còn 3 ngày ở Tokyo, tôi quyết định làm 1 hành trình nho nhỏ, khám phá những địa điểm mà nhà văn Haruki Murakami đã có nêu trong các tiểu thuyết của ông.

3 ngày là 1 khoảng thời gian không nhiều, nếu chia đều cho những hoạt động như ăn uống, mua sắm, etc… nên mỗi ngày tôi chỉ có thể chọn 1 địa điểm có liên quan đến Murakami để khám phá.

Ngày 1, văn phòng của Murakami.

Ngay ngày thứ 1, Tokyo đã chìm trong mưa bão suốt từ sáng sớm. Mưa và gió thổi không ngớt nhưng không thể phí thời gian ngồi nhà, tôi vẫn quyết tâm đi. Địa điểm đầu tiên mà tôi chọn đó là văn phòng của Murakami ở khu Aoyama. Aoyama là 1 khu nằm trong quận Minato ở phía tây bắc Tokyo, nơi đây nằm trên trục đường những cửa hàng thời trang cao cấp và nhà hàng sang trọng. Chúng tôi đi tàu điện ngầm từ ga Shibuya đến ga Meji-jingumae để đi bộ qua khu Cat Street, khu phố thời trang khá cool nằm trong khu Harajuku, trước khi hướng về phía Aoyama. Mưa càng về giờ trưa càng nặng hạt.

Đến khoảng 2h chiều, sau khi trú mưa thì chúng tôi bắt đầu vào khu Aoyama. Đường phố 2 bên khá là yên tĩnh, các khu dân cư nằm xen kẽ với những văn phòng và các studio thời trang. Tôi có được địa chỉ văn phòng của Murakami sau khi đã lục tung mọi ngõ ngách trên Google từ các blog và bài viết về ông. Và cho dù đã từng được cảnh báo trước rằng, ở Nhật mà có địa chỉ trong tay thì đi kiếm nhà cũng như…không có, nhưng tôi vẫn muốn thử xem sao, trải nghiệm mà.

Và sau gần 1 tiếng mò theo Google map, Google không thể định vị được chính xác địa chỉ mà tôi nhập vào, chỉ có thể tìm mang máng cái khu đó, thì tôi đã tin là…mình thất bại. Không thể tìm được vị trí cái nhà đó nằm ở đâu. Chúng tôi quyết định vào 1 tiệm Family Mart gần đó để hy vọng có thể hỏi ra gì đó. Hy vọng loé lên khi chúng tôi may mắn gặp được 1 cô bé bán hàng người Việt, nhưng cô bé sau khi lật bản đồ, cũng không biết địa chỉ này ở đâu. Và cô bé nhờ đến các bạn đồng nghiệp người Nhật, sau 1 lúc họ trao đổi thì thông tin chúng tôi có được cũng chỉ là địa chỉ này nằm ở đâu đó trong khu mà chúng tôi đã đi qua. Chúng tôi quyết định vòng lại đó để tra tìm thật kỹ. Thêm nửa tiếng dầm mưa sục sạo và kết quả vẫn…hệt như cũ. Thật sự bó tay. Tìm kiếm văn phòng của Murakami là thất bại đầu tiên. Và vì trời mưa không ngớt, nên tôi đã không chụp 1 tấm hình nào khu Aoyama này, coi như chuyến đi nửa ngày hoàn toàn là công cốc.

Thật ra thì tôi tìm đến văn phòng của Murakami không phải để tìm cách gặp ông ấy, mà tôi chỉ muốn có dịp đến thật gần, cảm nhận bầu không khí và mọi thứ xung quanh nơi ông vẫn ngồi viết hàng ngày, nhà văn và tác giả mà tôi ngưỡng mộ nhất.

Bonus 2 tấm hình tôi chụp khi ngồi trong 1 quán cafe trú mưa ở khu Aoyama.

Góc quán cafe nhìn ra màn mưa.

Góc từ trong tiệm cafe nhìn ra màn mưa.

 

Tấm này tôi chụp bằng máy phim khổ vuông qua lớp kính. Trời vẫn đang mưa. Và có 2 cặp bố mẹ dẫn 2 con rất dễ thương chia tay nhau đi 2 hướng.

Tấm này tôi chụp bằng máy phim khổ vuông qua lớp kính. Trời vẫn đang mưa. Và có 2 cặp bố mẹ dẫn 2 con rất dễ thương chia tay nhau đi 2 hướng.

Ngày 2, Jazz bar & Nakamuraya cafe

Ai quan tâm thì cũng đều biết Murakami rất mê âm nhạc. Ông có 1 bộ sưu tập đồ sộ đĩa vinyl ở tại văn phòng. Và trong đó nhạc Jazz là loại nhạc đã gắn bó với ông từ thời thanh niên. Murakami đã khởi nghiệp với 1 quán bar nhạc Jazz là Peter Cat tại Tokyo. Và sau này trong tác phẩm của ông cũng xuất hiện 1 quán bar nhạc Jazz, đó là quán DUG.

Quán DUG đã từng xuất hiện trong 1 đoạn ở cuốn “Rừng Nauy”. Đoạn mà nhân vật Toru và Midori, sau 1 giờ học tiếng Đức, đã bắt 1 chuyến xe bus đến khu Shinjuku và vào quán bar ở dưới tầng hầm, để được uống rượu vào buổi chiều mà không cảm thấy xấu hổ, ngại ngùng.

Đây có lẽ là địa điểm dễ tìm nhất trong hành trình khám phá Tokyo theo kiểu Murakami của tôi. Chỉ cần nhập vào Google map “DUG jazz bar” và đi theo hướng mũi tên chỉ, là bạn sẽ đến được quán bar vì có biển hiệu đàng hoàng. Quán mở từ năm 1967 và là 1 trong những quán tiêu biểu cho thời kỳ nhạc Jazz thịnh hành ở Nhật Bản thập niên 60-70s. Quán có những ngày chơi nhạc sống và những ngày không. Lúc chúng tôi đến thì quán chỉ mở DVD nhạc Jazz nhưng vẫn có phụ thu một ít (hình như là 500 Yên thì phải).

Biển hiệu của quán DUG

Biển hiệu của quán DUG

Menu của quán khá là đơn giản, không có gì quá đặc biệt hay signature nên tôi chỉ gọi một ly Old-Fashioned như bình thường. Ly rượu làm ổn, khá giống những ly Old-Fashioned kiểu Nhật tôi vẫn hay uống ở Sài Gòn.

Old-Fashioned cocktail kiểu Nhật.

Old-Fashioned cocktail kiểu Nhật.

Không gian của quán vừa phải, không quá nhỏ, không quá to. Không hiểu sao nhìn những cái bàn gỗ, ngọn nến đặt trên bàn và 1 kệ sách nhỏ, tôi lại nhớ đến Era cafe. Era… nơi tôi đã ngồi và lớn lên suốt thời thanh niên. Và quán này cho tôi cái cảm giác thân thuộc đó. À mà lẽ ra tôi nên gọi Daiquiri chứ không nên uống Old-Fashioned. Daiquiri là món cocktail hay xuất hiện trong cuốn “Phía Nam Biên Giới, Phía Tây Mặt Trời”. Hồi xưa trước khi đọc cuốn đó, có thời gian đến Era buổi tối muộn, tôi rất hay gọi Daiquiri. Rượu ở Era pha nhẹ, ngọt và mát, thêm lớp muối mặn mặn bám ở thành ly, uống rất thích. Nếu có lần sau quay lại, nhất định tôi sẽ uống Daiquiri.

Một góc không gian của quán gợi tôi nhớ về Era cafe.

Một góc không gian của quán gợi tôi nhớ về Era cafe.  

Logo của DUG jazz bar.

Phần này tôi viết hơi ngược một tí. Lẽ ra phải viết về quán Nakamuraya cafe trước, vì chúng tôi đi ăn trước rồi mới đi uống rượu. Nhưng tôi lại thích viết về quán rượu trước, thế nên bây giờ quay ngược lại đi ăn nhé.

Nakamuraya cafe, đây là 1 địa điểm mà tôi gọi là … tricky nhất trong chuyến hành trình khám phá này. Tricky là bởi vì, lẽ ra chúng tôi đã không tìm ra địa điểm này, nếu không có một chút… may mắn, kèm theo cơn đói cồn cào.

Tiệm Nakamuraya cafe này xuất hiện trong cuốn 1Q84, trong một đoạn hội thoại giữa nhân vật chính Tengo và nhân vật Komatsu. Komatsu đã sắp xếp cho Tengo gặp nhân vật cô bé Fuka-Eri vào lúc 6h tối để cho một cuộc nói chuyện dài.

Theo như chỉ dẫn trên các blog thì Nakamuraya cafe cũng nằm ở khu Shinjuku, và gần với nhà sách Kinokuniya. Nhà sách Kinokuniya ở Shinjuku cũng có xuất hiện trong cuốn 1Q84, và nơi đây thậm chí còn là nơi mà Murakami đã khởi nghiệp sự nghiệp viết lách của ông bằng việc đến mua 1 cây bút máy Sailor và 1 tập giấy viết để viết bản thảo truyện ngắn đầu tay.

Hình chụp trước của nhà sách Kinokuniya. Sưu tầm từ: https://randomwire.com/murakamis-tokyo-part-3/

Trở lại với Nakamuraya cafe, thì khi tôi đi theo chỉ dẫn của Google map, tôi đã tìm đến được khu vực đó, nhưng đi qua đi lại mà vẫn không thể xác định được cái quán cafe đó nằm ở chỗ nào. Xem lại các bài review trên blog thì có chụp hình 1 toà nhà mà theo đó thì quán nằm ở tầng 6. Chúng tôi tìm thấy toà nhà đó, nhưng vấn đề là, không có quán Nakamuraya cafe nào ở tầng 6 cả. Mà ở tầng 6 là 1 nhà hàng đồ nướng tên hoàn toàn khác. Dò hết danh sách các quán trong nhà hàng, cũng không thấy có tên Nakamuraya. Tôi bắt đầu hoang mang và nghĩ hay là quán đã đổi địa điểm đi chỗ khác? Google thì vẫn không cho ra được thông tin gì hơn. Quá mệt và đói rồi. Chúng tôi bảo nhau là thôi kiếm quán nào đó ăn đại vậy. Tôi nhìn lại 1 lần nữa vào danh sách các quán trong toà nhà thì thấy có 1 quán ăn càri ở tầng B2 tên là Manna. Ok thôi xuống đó đại vậy.

Trước cửa Manna cafe

Trước cửa Manna cafe

Và thật bất ngờ, khi xuống đến B2, trước mắt chúng tôi chính là quán… Nakamuraya cafe. Vâng, quán Nakamuraya cafe chính là Mana. Vội vàng bước vào, nhìn kỹ thực đơn, tôi thấy có món Nakamuraya curry đặc biệt. Vậy là chắc chắn quán này rồi. Vì Nakamuraya vốn nổi tiếng là nhà hàng đầu tiên mang cari Ấn đến Tokyo. Đồng thời trang phục của nhân viên và lối bày trí cũng giống hệt trong tấm hình trên các blog.

Bìa thực đơn của Manna. Chữ Nakamuraya cafe ở bên dưới.

Bìa thực đơn của Manna. Chữ Nakamuraya ở bên dưới.

Nana-3

Một góc không gian và cách bày trí của quán.

Tôi không ngần ngại gọi ngay 1 set cơm cari đặc biệt và nhân tiện hỏi thăm cô phục vụ là có phải đây là quán mới, còn quán trên lầu 6 là chuyển xuống đây không. Khổ nỗi các bạn cũng biết đấy, người Nhật rất hạn chế tiếng Anh nên họ chỉ có thể nghe và nói những thông tin đơn giản. Nhưng tôi phần nào cũng đã khẳng định được đây chính là quán mà mình tìm rồi.

Set cơm khá là đơn giản và đồ ăn hơi ít so với tôi. Nhưng đồ ăn thật sự rất ngon. Tôi gọi một ly bia tươi Kirin đi kèm theo set. Bia hơi đắng một chút. Thế là cuối cùng thì tôi cũng đã may mắn tìm được quán này. Nếu lúc đó mà chúng tôi bỏ đi chỗ khác, hay lên lầu 6 vào nhà hàng đồ nướng thì chắc chắn sẽ chẳng bao giờ tìm thấy Nakamuraya cafe ở tầng B2 đâu.

Set cơm cari đặc biệt lựa chọn 2 món. Tôi chọn cari kiểu Nakamuraya và cari rau củ.

Set cơm cari đặc biệt lựa chọn 2 món. Tôi chọn cari kiểu Nakamuraya và cari rau củ.

Cơm đã ăn, rượu đã uống, tôi còn 1 địa điểm cuối cùng của chuyến hành trình, sẽ viết tiếp cho các bạn đọc vào blog sau nhé. Vì blog cũng dài rồi, đọc dài quá ngán lắm :)).