Những xúc cảm từ ‘Vĩnh Cửu’

Trong những cuộc phỏng vấn hay trò chuyện trước khi phim ‘Vĩnh Cửu’ chiếu ra mắt, anh Trần Anh Hùng đều nói về việc, anh không phải là chuyển thể 1 tác phẩm văn học thành phim, mà cái anh chuyển là chuyển cảm giác của mình khi đọc tác phẩm ấy thành 1 cuốn phim đến với người xem.

Điều này cũng giống như việc anh đã từng làm với ‘Rừng Nauy’, nên tôi không thấy lạ lẫm mấy. Và cũng vì thế mà tôi gần như không quan tâm đến cuốn tiểu thuyết ‘Nét Duyên Goá Phụ’ của Alice Ferney, bởi vì nếu tách ra thành 1 cuốn sách độc lập thì tôi không có ý định đọc cuốn sách đó bây giờ, mà tôi chỉ muốn xem phim của anh Hùng mà thôi.

Chị Yên Khê khi được mời lên phát biểu trước khi phim chiếu, đã nói rằng: “Mong mọi người có thể mở hết lòng để đón nhận và tận hưởng cuốn phim này.” Và quả thật tối nay, sau rất lâu rồi, tôi mới thấy mình thực sự tận hưởng và rất nhiều cảm xúc hạnh phúc khi xem một cuốn phim đến vậy.

Tôi đã chuẩn bị một tâm thế khá nghiêm trang để xem phim này, vì ban đầu tôi đã nghĩ rằng có thể phim hơi khó xem. Tôi đã nhớ rằng lúc anh Hùng về VN để giới thiệu ‘Rừng Nauy’ ở CGV thì anh đã có nói đến việc anh xem ‘The New World’ của Terrence Malik và phải vỗ đùi đánh đét mà thốt lên rằng: “Cái lão này đã tìm ra được rồi.” Với ‘The New World’ của Terrence Malik thì như anh Hùng nói, ông ấy đã bỏ đi hết tất cả chỉ để giữ lại ngôn ngữ điện ảnh đánh thẳng vào cảm giác của người xem. Tôi phỏng đoán rằng, đây sẽ là cái mà anh Hùng làm với bộ phim tiếp theo của mình. Và đúng là như thế thật. Nhưng theo tôi, anh Hùng đã thành công hơn, vì tôi đã xem ‘The New World’ và không ‘theo’ được chứ đừng nói là cảm nhận thấy gì. Còn với ‘Vĩnh Cửu’ thì hoàn toàn ngược lại.

Suốt hơn 2 tiếng đồng hồ, một bộ phim nói tiếng Pháp, bối cảnh hoàn toàn ở Pháp (chính xác hơn là chỉ gói gọn trong khu vườn, căn nhà, và vài thứ xung quanh), diễn viên Pháp với phục trang từ hơn mấy thập kỷ trước, thế mà tôi hoàn toàn không bị ‘lost’ hay ‘disconnected’ một chút nào. Mà những khung hình đẹp, ánh sáng, con người đẹp, bối cảnh thơ, nhạc điệu hay cứ nối tiếp trước mắt tôi, rồi đi vào óc, vào tim, khiến tôi cứ như đang bềnh bồng ở chính trong cảnh phim ấy, tận hưởng một bản nhạc hay hay là một bức tranh tuyệt đẹp.

Nhưng nếu chỉ là sa đà vào dùng hình ảnh đẹp, ánh sáng đẹp và cầu kỳ, setting đẹp mà thiếu đi cái cảm xúc thật sự dẫn dắt và kết nối với bên trong của người xem, thì bộ phim sẽ chỉ đơn thuần giống như tấm postcard hoặc những thước phim quảng cáo. Mà ở đây, thông qua ngôn ngữ điện ảnh của mình, anh Trần Anh Hùng đã truyền tải trọn vẹn thông điệp về sự ‘vĩnh cửu’: Đó là tình yêu thương. Tình yêu thương giữa đàn ông và đàn bà. Giữa gái và trai. Giữa mẹ và con. Giữa cha và mẹ.

Ngôn ngữ điện ảnh, là 1 thứ nghệ thuật, mà đã là nghệ thuật thì toàn cầu, không phân biệt giới tính, quốc tịch, xuất thân, etc… Và tình thương yêu cũng vậy. Tình thương yêu của người Pháp chắc chắn cũng không khác gì người Việt Nam, hay bất cứ người quốc gia nào. Có khác chăng thì chỉ khác ở cách thể hiện đôi chút thôi. Nhưng trong phim anh Hùng đã hoàn toàn loại bỏ những chi tiết không cần thiết. Và những gì mà anh đã giữ lại trên màn ảnh, suốt hơn 2 tiếng, đã khiến tôi say sưa và xúc động tận đáy lòng.

Anh Hùng đã nói đúng, nghệ thuật là phải đẹp, phải tôn vinh cái đẹp, phải làm sao để thấy trong lòng mình như nở hoa, như có nắng, có mưa, có tình thương dẫn dắt, có ngọt ngào nâng niu. Anh Hùng nói là với phim này anh đã bỏ đi cốt truyện (nhưng vẫn có câu chuyện đàng hoàng), bỏ đi luôn tâm lý nhân vật hay những cảnh tạo dựng nên câu chuyện, lời thoại cũng rất ít, chỉ để tập trung vào việc tạo nên cảm xúc. Nhưng tôi chắc chắn sẽ không bao giờ quên được lời tỏ tình của nhân vật Charles và cô Gabrielle, ở trong phim khi nghe lời tỏ tình tuyệt vời đó, cô Gabrielle đã khóc, và trong lòng tôi cũng vô cùng xúc động.

Sau 6 năm kể từ khi ‘Rừng Nauy’ ra mắt, đến hôm nay tôi lại có được cảm xúc tràn trề đến tận tâm can với ‘Vĩnh Cửu’. Cám ơn anh Hùng vì những gì anh đã làm với điện ảnh, để một khán giả như tôi vẫn còn được tận hưởng niềm vui thú xem một cuốn phim đúng là phim.